Truyện Trọng Sinh bỏ ra Sủng: yêu Lại Lần Nữa đã ký kết hợp đồng xuất bản độc quyền cùng với generalimex.com.vn. Bất kỳ hình thức xào luộc nào còn nếu như không được sự cho phép của generalimex.com.vn là vi phạm bạn dạng quyền với phải phụ trách trước pháp luật.

Bạn đang xem: Yêu Lại Một Lần Nữa


Tên truyện: Trọng sinh đưa ra sủng: yêu lại lần nữa.

Tác giả: Chu Vận Di.

Thể loại: huyền huyễn, ngôn tình, hiện nay đại, trị lành, 1vs1, sủng ngọt, trọng sinh, nam khiếm khuyết, tx thanh xuân vườn trường, HE, sạch, thâm tình, độc chiếm, từ bỏ đồng phục mang lại áo cưới, HE.

Nhân thiết bị chính: Huân Trì x hẹn Lam.

Lưu ý: bối cảnh Trung Quốc.

Giới thiệu:

Hứa Lam trọng sinh, quay lại năm lớp 11 - lúc mà khởi nguồn mọi thảm kịch còn chưa bắt đầu, phụ huynh cô vẫn còn đó sống, hẹn Tình vẫn đóng vai cô em họ dễ dàng thương, thánh thiện lành, lễ phép, mái ấm gia đình cô chú trả nhân trả nghĩa, trả mù sa mưa đối xử vồ cập với cô.

Đời trước, tin lầm người, bố mẹ nuôi ong tay áo sau cuối không kịp đề phòng còn bị bè bạn sói mắt trắng phản bội bội, tàn tệ cắn xuống một ngụm đau đớn. Bản thân cô cũng xuất phát điểm từ một người hồn nhiên, vui mừng rạng rỡ, hạnh phúc sống trong khoảng tay thân thương của bố mẹ dần dà trở đề xuất u uất, trầm lặng, lòng mang bốn thù, bằng hữu cô lập, bạn đời cười cợt chê, thân có tiếng xấu.

Đời này, hứa Lam trưởng thành nghịch tập, điều đầu tiên học được lại là biện pháp sống lá khía cạnh lá trái, nghĩ một đằng làm cho một nẻo, treo lên khuôn mặt tươi cười giả dối. Tuy vậy lúc đương đầu với những người thân ruột thịt, nụ cười tưởng hình như xảo quyệt này lại chân tình xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim.

Dẫu vậy, song song với quánh ân trọng sinh mà lại ông trời ban cho, chiếc giá bắt buộc trả dĩ nhiên cũng đắt không kém.

Xem thêm: Doremon Bóng Chày 1 - Doraemon Bóng Chày 1

Hứa Lam nhớ rõ mồn một, quan trọng khắc ghi không còn thảy phần đông chuyện xẩy ra ở kiếp trước. Ngặt nỗi lại vô tình trù trừ rằng, ký kết ức giá trị nhất về bạn cô yêu thương thương luôn được cô trân trọng ấp ủ, gìn giữ cẩn trọng sớm đã biết thành vận mệnh vùi lấp, xóa bỏ, lâm vào hoàn cảnh quên lãng.

‘’Duyên ko cạn ắt còn gặp gỡ gỡ.

Nếu đã có số phận sắp xếp bên nhau thì dù đi đâu, ở chỗ nào chăng nữa thông thường quy rồi cũng biến thành có một ngày tương phùng, chạm mặt.’’

Chết qua một lần, hứa hẹn Lam bình đạm, du nhiên nhi sinh (*), không khi nào chủ đụng trêu chọc bạn khác, một lòng triệu tập học hành, báo hiếu phụ huynh và trả đũa gia đình người chú bạc bẽo bội nghĩa. Song, phút chốc nom thấy cậu thiếu hụt niên lầm lũi, an tĩnh ngồi yên trên xe lăn mặc tín đồ chỉ trỏ bàn tán, khinh bỉ, châm biếm, xung quanh dự liệu bất chợt thấy chua xót tuôn trào kèm từ đó là nỗi phẫn nộ, giận dữ không nói thành lời.

(*) Du nhiên nhi sinh: thản nhiên cơ mà sống, cứ cố kỉnh sinh ra.

Hứa Lam đột ngột xuất hiện, với theo tia sáng ấm áp bảo vệ, trị lành, bao dung cho phần đông thương tổn, khiếm khuyết trong trái tim thiếu niên.

Huân Trì ban sơ còn lạnh lẽo nhạt. Đoạn, chẳng mấy chốc đã trở nên thu phục, hận ko thể cả ngày theo chân hứa Lam 24/24, dính như viên kẹo mè xửng, tất cả cố thế nào thì cũng không gỡ được.

Lúc ấy, hẹn Lam chỉ biết cười cười bất lực, đinh ninh nhận định rằng nguyên nhân khiến cho anh tất cả những hành động bất thường đó là vì di bệnh của rối loạn tư tưởng hậu chấn thương (PTSD) điều khiển.

Mãi đến sau này, thời điểm trông thấy hứa Lam gần gũi với nam sinh xa lạ khác, thiếu thốn niên nhu mì, yếu ớt trường đoản cú miệng hứa Lam bỗng đỏ đôi mắt đứng dậy, thân hình cao lớn bao phủ, áp gần cạnh cô vào tường, nâng niu bàn tay cô, rấm rứt hệt chú cún nhỏ tuổi bị vứt rơi, tốt giọng nỉ non:

‘’Lam Lam, đừng thân thiết với hắn nữa. Nếu như không, không kiềm chế được tính tình, anh lần khần mình sẽ làm ra những chuyện rất đoan gì đâu.’’

Hứa Lam: ‘’...’’ Cô sai rồi.

Trích đoạn:

Đêm giao thừa ấm áp, Huân Trì khàn giọng hotline tên cô bé mình thương: ‘’Lam Lam.’’

Hứa Lam nghi vấn nghiêng đầu, sâu trong hai con mắt xinh rất đẹp đó chỉ đựng toàn hình bóng của anh. Yết hầu khẽ hoạt động một chút, anh gồng mình thế kìm nén thứ cảm xúc mãnh liệt đang dần trào dâng trong lòng, bàn tay thô ráp thổi lên che trọn đôi mắt cô.

Huân Trì nhướn người, êm ả dịu dàng hôn nhẹ, thành kính lại ôn nhu, thủ thỉ bên tai cô: ‘’Chờ anh. Ngóng ngày anh trở về, bọn họ sẽ vĩnh viễn không rời xa nhau nữa.’’