Đó là một trong những ngày mưa tầm tã.

Bạn đang xem: Truyện ngắn tường vi cánh mỏng

Cô giáo nhà nhiệm bước vào lớp, thông báo bằng giọng gần như đều, ko cảm xúc: - Cô vừa nhận thấy tin từ gia đình bạn Tường Vi. Chúng ta ấy sẽ mất về tối qua! bây giờ lớp ta được nghỉ ngơi một hôm để dự đám tang.


*

Tường vi cánh mỏngĐó là 1 ngày mưa tầm tã. Cô giáo nhà nhiệm lao vào lớp, thông tin bằng giọng đềuđều, không cảm xúc:- Cô vừa nhận được tin từ gia đình bạn Tường Vi. Chúng ta ấy đã mất về tối qua! từ bây giờ lớp tađược ngủ một hôm để tham dự đám tang.Nối sau lời nói ấy là sự im lặng kinh hoảng. Giờ đồng hồ mưa ầm ầm quanh đó cửa hình như đãnuốt sạch phần nhiều âm thanh.Không có quá nhiều điều để nói tới Tường Vi, cũng như không đủ đau buồn để khócthương cho những người ra đi. Nhất là khi shop chúng tôi mới học thuộc nhau không được ba tháng.Tường Vi new chuyển vào lớp tôi hồi đầu năm mới học. đứa bạn có nước domain authority bánh mật, khuônmặt tròn trịa, thân hình quá khổ, luôn lầm lì, khép kín và thỉnh thoảng cộc cằn. Chắc rằng vì cố gắng màTường Vi thay đổi đối tượng của đa số trò chơi quái ác. Chỉ trong khoảng hai năm đãchuyển trường bố lần. Cực kỳ tự nhiên, con bạn mới được phân mang lại ngồi cạnh tôi. Chẳng tất cả gìlạ lùng, từ tương đối lâu rồi tôi được biết đến như chàng trai hoàn hảo nhất khối 11.Ngoại hình khá, biết phương pháp ăn mặc, thành tựu học tập tốt và luôn vui vẻ kế hoạch lãm. Chẳngbiết từ thời gian nào, tôi coi những ánh mắt ngưỡng chiêu tập của mọi bạn là thứ bắt buộc thiếutrong cuộc sống thường ngày của mình. Tôi luôn chăm chú giữ biểu tượng của một chàng trai hòa nhã, dùcó chuyện tức giận hay bực bội cũng chũm dằn xuống mà mỉm cười.Làm thân cùng với Tường Vi không tồn tại gì là khó cả. Trong số những cậu các bạn thô lỗ, tinh quái quỷ luôntrêu chọc miệt thị, sự ân cần quan tâm của tôi gấp rút chiếm được cảm tình của côbạn cực nhọc gần. Khi phần đa cô phái nữ khác lên tiếng phàn nàn vày tôi giành sự niềm nở cho“vịt con xấu xí” thì tôi chỉ cười cợt trừ, tuôn ra vài lời mượt dẻo giỏi đẹp, thành công tăngthêm sự ngưỡng mộ cho phiên bản thân. Thêm một thời hạn nữa, cảm xúc Tường Vi dành chotôi tự nhiên và thoải mái phát triển. Chuyện này với tôi vốn chẳng thi thoảng lạ gì nhưng lâm vào hoàn cảnh Tường vilại mang đến sự khó chịu kỳ lạ. Không có đứa bạn nào lúc nào thì cũng nhìn tôi chằm chằmmột biện pháp lộ liễu như vậy. Cũng không có đứa bạn nào lúc nào thì cũng thả đầy ngăn bàn tôinhững trái chanh leo sần sùi xấu xí. Nỗi khó tính dâng lên đỉnh điểm lúc Tường Vi thuhết can đảm lén nạm tay tôi dưới gầm bàn. Bàn tay phệ mạp, ram ráp, độ ẩm mồ hôi, trơntuột như loài động vật hoang dã nhuyễn thể. Phần nhiều tin đồn bước đầu rầm rì lan đi. Một vài ba kẻ quăngcho tôi ánh mắt thương sợ ác ý. Tôi không thể giả bộ thân mật với Tường Vi rộng nữa.Viện vài nguyên nhân về căn bệnh mắt, tôi xin chuyển chỗ ngồi. Quanh đó giờ học, tôi mau chóng đặt mìnhvào trung tâm của không ít người các bạn nổi tiếng, hầu hết cô phái nữ xinh đẹp nhất và các cuộc bànluận náo nhiệt. Bạn dạng tính thầm im giữ mang lại Tường Vi không tới gần tôi. Chỉ vào quãngthời gian ngắn ngủi, tôi đã thành công đẩy cô bạn phiền toái ra khỏi trung khu trí cùng cuộcsống. Chỉ thỉnh thoảng tôi bắt đầu lờ mờ nghe tên cô được nhắc đến trong vài vụ xô xát, bắtnạt hay chế giễu. Chẳng bao gồm gì liên quan đến bản thân nữa, tôi từ nhủ như thế.… cho tới bây giờ…… cho tới tận bây giờ……Tường Vi uống thuốc ngủ từ bỏ vẫn……Trước lúc ra đi, cô bé 17 tuổi còn lại một bức thư giỏi mệnh, trong số đó ngoài sự hoảngloạn bởi những kẻ bắt nạt học đường còn tồn tại nỗi tuyệt vọng bởi một tình yêu không đượcđáp lại. Đó là các thứ đã đẩy cô gái ấy vào trơn tối. Đó là các thứ đã buộc cô phảichọn lựa kết cục nghiệt té như thế……Trong giờ đồng hồ kèn đám tang thê lương, tôi đứng chôn chân bên dưới giàn chanh leo trĩu quảnhà Tường Vi, cảm thấy cái rét thấm dần vào trái tim, ban sơ chỉ là chấm nhỏ tuổi rồi dầndần lan ra, ko thể chấm dứt lại…***Bố bà mẹ làm giấy tờ thủ tục cho tôi gửi trường. Họ hi vọng tránh xa nơi hỗn loạn ấy, kiêng xacái ký kết ức bi thảm về Tường Vi, đứa nam nhi tươi vui xứng đáng khen của họ sẽ trở lại. Nhưngtôi biết điều đó là ko thể. Chết choc của cô bạn béo múp như một cú đánh tàn nhẫn đậpmạnh vào hầu hết thành trì tôi xây dựng lâu nay nay, đập rất mạnh vào sự giả dối, tính từ phụ,kiêu căng. Tôi như đứa trẻ con bị lột trần, yếu ớt ớt, tay trắng, run sợ trước cầm cố gian. Tôikhông biết nụ cười là gì nữa. Gần như đêm mất ngủ triền miên khiến tôi nhỏ xíu rộc xơ xác.Bố mẹ đưa tôi đến bác sĩ vai trung phong lý. Vô ích! Trước những thắc mắc trị liệu, tôi chỉ đơn giản làcắn chặt môi, ngoảnh mặt có tác dụng ngơ. Tôi sẽ không nói cùng với ai về việc trống rỗng tận chỗ sâuthẳm, càng không nói cùng với ai về bàn tay lúc nào cũng ẩm ướt ám ảnh các giấc mơ. Tôi nghĩ, sẽ thậthạnh phúc biết bao nếu như sớm mai thức giấc dậy, thấy mình trở thành con ốc sên nhỏ xíu nhỏ, antoàn cuộn bản thân trong chiếc vỏ vững vàng chắc……Tôi lên lớp 12. Khác với trước kia, nghỉ ngơi trường mới tôi không có bạn và cũng hầu nhưkhông truyện trò với ai bao giờ. Kết quả học tập tụt dốc to khiếp. Đầu năm họcgiáo viên chủ nhiệm giới thiệu yêu mong từ giờ trở đi lớp phó học hành sẽ chú ý kèm cặp cho tôicác môn chính. Nghe điều đó, lần trước tiên tôi đứng phắt dậy, gay gắt bày tỏ chủ kiến trướccả lớp:- Em ko đồng ý!Thầy giáo già đẩy gọng kính lên cao, hỏi tôi, giọng hóa học vấn:- tại sao?- Em ko muốn!- Tôi sẽ không xem xét chủ kiến của em chừng nào em chưa đưa ra một vì sao chính đáng- Em ko muốn! –Tôi ngang bướng lặp lại, gục đầu xuống, tự hỏi lý do mọi ngườikhông dễ dàng và đơn giản là để cho tôi được yên.- trường hợp em không gật đầu với quyết định của tôi thì rất có thể kiến nghị lên bgh hoặcvới cha mẹ em. Nhưng lúc này thì chẳng có gì chuyển đổi cả. Cho dù em không phải lo ngại nhưng tôikhông chất nhận được thành tích của em ảnh hưởng đến thi đua của lớp thêm nữa. Đừng viện lýdo cùng với tôi, tôi biết kết quả của em ở trường cũ không thể tồi –Thầy giáo đóng quyển sổghi chép lại, ra hiệu buổi sinh hoạt đang kết thúc- Tường Vi, em vẫn rõ mình buộc phải làm gìchưa?- Dạ! –Lớp phó học tập đứng dậy, ngoan ngoãn đáp lời.Tôi nhắm mắt, nhị bàn tay thế chặt mang đến độ nổi gân xanh, mãi một cơ hội lâu new buông ra.Hết giờ học tôi khoác tía lô chuồn vội vàng ra bên xe. Nhưng mà lớp phó còn nhanh hơn. Cô bạnquăng túi xách tay lên vai, len lỏi qua các dãy xe, đứng chắn trước phương diện tôi.- Hưng rỗi vào hôm nào?Tôi ậm ừ không đáp, chỉ lẳng lặng xoay đầu xe, dắt khỏi kho bãi gửi. Tường Vi vẫn ko bỏcuộc:- tạm thời tuần nhì buổi nhé! Chiều đồ vật năm và sáng chủ nhật, được không?Tôi nạm tay lái, khiêu vũ lên yên xe.- Học ở nhà Vi nhé! Hưng biết bên Vi rồi, đúng không? Lần trước tổ chức hội trại Hưngcó cùng chúng ta đến khuân vật dụng mà!Chiếc xe cộ đạp ban đầu lăn bánh, vòng xoay nhanh dần. Tường Vi hét với theo bóng lưngcủa tôi:- Chiều vật dụng năm và sáng chủ nhật! Đừng quên nhé!Tôi cắn cúi đấm đá xe, ko ngoái lại rước một lần. Tôi chỉ muốn ở một mình, lặng tĩnh, tạisao không có ai chịu hiểu điều ấy cơ chứ?Tôi ghét lớp phó học tập tập! Tôi ghét Tường Vi! Từ lần thứ nhất tiên gặp gỡ mặt, ko lý do,không báo trước, tôi đang ghét đứa bạn ấy như thế! Ấn tượng trước tiên về Tường Vi là máitóc óng ả đến eo, mắt to, da trắng nõn. Lớp phó học hành hiền, đối với ai ai cũng tươi cười,dịu dàng, quan liêu tâm. Anh em thầy cô các thích cô ấy. Nhưng mỗi lần nhìn cô ta, tôi chỉthấy tức ngực, khó chịu không thở nổi. Tôi nghĩ sao ông trời lại bất công cho thế? NếuTường Vi ấy được một nửa đầy đủ gì Tường Vi này được ban tặng kèm thì con bạn đã không bịđối xử tệ bạc, sẽ không lựa chọn cho doanh nghiệp một kết cục bi thảm. Tôi nghĩ, lớp phó học tập tậpsao cơ mà giống tôi xa xưa quá, sáng sủa chói với được yêu mến! gồm phải cô ta cũng giốngnhư tôi không, từ nụ cười rạng trẻ ranh đến ánh nhìn thân thiện, chỉ cần giả tạo thành và hỏng vinh? Phảikhông? yêu cầu không? Rồi cô ta đã lại như tôi thôi, ngày nào đó Tường Vi này cũng trở thành làmtổn yêu đương một cậu bạn khép kín đáo mờ nhạt nào này mà cứ vô trọng điểm cho rằng bạn dạng thân chẳnglàm gì bao gồm lỗi. Đến lúc ấy, khi toàn bộ đã muộn màng thì hối hận hận cũng có ý nghĩa sâu sắc gì đâu!…Một tuần sau, lớp phó học tập ngăn tôi trước góc cửa xe.- Sao cậu không đến?Tôi cúi đầu, dắt xe lách qua người Tường Vi.- ko được đi!Cánh tay bé dại bé vươn ra, thế chặt lấy khuỷu tay tôi. Tôi rùng mình. Xúc cảm lạnh lẽotừ khuỷu tay như mũi dao nhọn hoắt bất ngờ đột ngột khứa rất mạnh tay vào trái tim.- quăng quật ra! –Tôi gầm lên, vung mạnh.Vì bất ngờ, Tường Vi ko kịp phản nghịch ứng, loạng giạng lùi lại rồi mất đà vấp ngã đập lưngxuống nền xi măng. Tôi ôm chặt khuỷu tay, thay đổi thật sâu, cố bình ổn tâm trạng kíchđộng lẩn thẩn ngốc. Suôn sẻ là đã hết giờ được thời gian lâu yêu cầu nhà xe vắng tanh vẻ, chẳng tất cả aichứng loài kiến một màn vừa rồi. Mất một lúc, tôi mới nhận biết Tường Vi vẫn nằm im trênmặt đất, không hề đứng dậy. Khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn white bệch, trán rỉ mồ hôi, khá thởnông với rời rạc, có vẻ rất đau đớn.- Lớp phó?Trong lòng tự dưng dâng lên nỗi sợ hãi, tôi sụp xuống, rối rít nâng Tường Vi lên. Côbạn nghiêng mặt chú ý tôi rồi nhắm mắt lại, dường như không thể cất nổi lời.- Tường Vi?Nỗi khiếp sợ phình khổng lồ thêm một nấc. Tôi gửi tay gạt các giọt mồ hôi trên trán lớp phó. Vầng trántrắng muốt giá buốt toát tựa phiến băng mỏng.- Tường Vi? Vi…Vi…Vi… Vi bạn có sao không?Tường Vi vẫn ko đáp. Nhưng kể từ khóe mắt đa số giọt lệ vào suốt bước đầu trào ra,tuôn rơi mãnh liệt như mưa rào mùa hạ. Lớp phó cứ khóc mãi , khóc mãi, music nứcnở đầy tội nghiệp. Tôi luýnh quýnh tay chân, càng vắt nghĩ bí quyết thì đầu óc càng rối tinhrối mù, ở đầu cuối đành thấp giọng năn nỉ:- thiệt …xin lỗi! Xin lỗi Tường Vi!Tường Vi bị đau không thể ngồi xe cộ về nhà. Tôi đành nhờ cất hộ xe của hai đứa lại trường, cõnglóp phó rảo bộ. Cô bạn nằm sau lưng tôi, im lặng một cách kỳ lạ, mái đầu thư thả khẽgối lên vai tôi tin tưởng, bên cạnh đó mệt mỏi mang đến độ thiếp đi.

Xem thêm: Bạn Muốn Hẹn Hò Tập 155 : Hoàng Nguyễn, Bạn Muốn Hẹn Hò

Tường Vi khôn xiết nhẹ, nhẹ mang lại nỗitôi cảm nhận sau sống lưng không bắt buộc là một cô gái 18 tuổi mà là một trong bông hoa yếu ớt ớt đangrun rẩy. Qua mấy xẻ rẽ đã đi đến nhà Tường Vi. Bên lớp phó ngay gần trường. Căn nhà bé dại thôinhưng lại toát ra vẻ dễ thương và đáng yêu khó cưỡng. Cánh cổng cùng hàng rào đều được làm bằng gỗ sơn trắng,trên đó rất nhiều nhánh tường vi phấn hồng trĩu nặng hoa êm ả dịu dàng leo lên, tỏa mùi hương thơmnhè nhẹ.Trước khi chia tay, Tường Vi níu tay áo tôi, hỏi nhỏ:- Đến công ty mình học phụ đạo, Hưng nhé!Tôi lại cúi đầu, ko đáp. Tường vi buông tay xuống nói bằng giọng bi lụy buồn:- Đi đi mà! bản thân biết Hưng không đam mê mình nhưng lại lại càng ghét phiền phức. Bạn màkhông đi ví như thầy nhà nhiệm hiểu rằng sẽ càng lôi thôi hơn…Tôi ko nhúc nhích. Tường Vi vẫn kiên trì:- Chuyện này đâu kéo dãn dài mãi đâu! chỉ cần thành tích Hưng hiện đại thì tức khắc đang khôngcần bản thân nữa!Cô chúng ta nghiêng dịu mái đầu, cố gắng nhìn vào mắt tôi. Khuôn mặt nhỏ dại nhắn vẫn dấpdính mồ hôi, không hết vẻ nhức đớn. Tôi liếc cấp tốc qua hàng mi nhiều năm rung rung, gật đầu:- Hưng biết rồi! Vi vào nhà đi!Tường Vi vẫy theo bóng lưng tôi, call với:- Chiều đồ vật năm và sáng công ty nhật! Đừng quên Hưng nhé!Tôi nghiêm túc ôn tập theo như đúng nguyện vọng của số đông người. Thành tích dần tiến bộ.Mỗi tuần hai buổi Tường Vi các đặn góp tôi đậy lỗ hổng loài kiến thức từ năm lớp 11. Lớpphó là 1 trong gia sư tỉ mỉ nhiệt tình. Nhưng ko kể chuyện bài xích vở công ty chúng tôi hầu như chưabao tiếng trò chuyện. Bởi tôi luôn im lặng, thậm chí không có ý quan sát vào mắt con bạn xinhxắn dù chỉ một lần. Tường Vi là bạn nhạy cảm, chắc hẳn rằng ít nhiều cảm nhận ra sự ghétbỏ của tớ nên trước đó chưa từng có ý làm thân. Chúng tôi bảo trì tình trạng ấy ngay thức thì mấy tháng.Rồi cũng tới lúc thầy giáo yêu mong Tường Vi dừng bài toán phụ đạo để tập trung cho các kìthi đặc biệt quan trọng sắp tới. Điều ý muốn mỏi lâu nay cuối thuộc đã thành hiện tại thực cơ mà tôikhông có cảm xúc nhẹ nhõm như đã hằng vọng tưởng, mà chỉ thấy lồng ngực trống rỗng,không vui ko buồn.Tường Vi hẹn tôi tới nhà cô đem chỗ sách vở bỏ quên. Lựa chọn 1 sáng nhà nhật tương đốimát mẻ tôi đạp xe mang lại nhà lớp phó. Hè đương vào độ chín, dọc 2 bên đường rất nhiều câyhoa rubi tôi băn khoăn tên mọi đang trổ hoa rực rỡ. Tôi bất giác nhớ tới số đông dâytường vi đã hết mùa hoa mọc lan trên hàng rào gỗ sơn trắng, chỉ với sót lại vài đóa nhạtmàu e dè nép sau tán lá xanh tươi. Căn nhà không khóa cơ mà lại khép cửa ngõ im ỉm. Tôiđứng ngoài cổng, ngó vào ô hành lang cửa số phòng Tường Vi, phân vân trù trừ có nên gọi côbạn tuyệt không. Loanh xung quanh hồi lâu, lâu mang lại nỗi nhị bàn tay đổ mồ hôi, ở đầu cuối tôiquyết định ra về, search hôm khác mang lại lấy lại đồ dùng đạc. Nắng vẫn gay gắt. Quãng mặt đường trướcmặt được mạ ánh sáng chói lòa, lan ra khá nóng hầm hập đầy đe dọa. Nỗi căng thẳng chánnản vô cớ lại dâng lên, đột nhiên tôi không thích về nhà nữa. Tôi dắt xe, tra cứu một góc ràokhuất non mẻ, ngồi xuống. Tôi chẳng ý muốn nghĩ ngợi gì, chỉ tĩnh mịch ngồi thế, ngơ ngơnhìn ngắm khung trời trên đầu. Bầu trời cao xanh thẳm, không một gợn mây. Năm trước,năm trước nữa vẫn là greed color như thế. Ví dụ vẫn là khung trời ấy mà bên dưới nó biếtbao sự đang đổi thay, nụ cười hóa nỗi buồn, xanh lè hóa thô cằn, hi vọng hóa tuyệtvọng. Một bông tường vi yếu hèn ớt theo gió rụng xuống chân tôi. Mùa hoa đang thật sự tàn rồi!Tôi nhặt đóa hoa đơn nhất lên, chầm chậm che vào lòng bàn tay. Cánh hoa tách ra, nhàunát.- Tường Vi, xin lỗi!Hôm đó, trong góc khuất của sản phẩm rào gỗ sơn trắng, bên dưới những cành tường vi đungđưa, tất cả một đứa đàn ông cao lớn ngồi ôm phương diện khóc nức nở……Chẳng mấy chốc đã sắp đến hết lớp 12. Giải pháp kỳ thi xuất sắc nghiệp sát một tháng, chợt nhiênmột hôm tôi nhận được điện thoại cảm ứng của Tường Vi. Tôi khôn cùng ngạc nhiên, do từ sau khi thờikỳ học phụ đạo kết thúc, tôi và đứa bạn gần như không có bất kỳ mối contact nào. Lớp phóhẹn tôi chạm chán mặt. Ậm ừ hồi lâu chung cục tôi vẫn đồng ý. Cửa hàng chúng tôi hẹn nhau ở tầng trêncùng quán cafe bờ hồ. Lầu ba lộng gió, yên ổn tĩnh. Tường vi đã đi vào trước, sẽ lơ đãngquấy cà phê. Tôi đứng quanh đó cửa nhìn cô bạn, bỗng dưng mơ hồ cảm thấy có gì kỳ lạ. Như cólinh cảm, Tường Vi sẽ ngơ ngẩn thốt nhiên ngoảnh khía cạnh về phía tôi, giơ tay vẫy vẫy. Cô bạncười rất ngọt ngào, má lúm đồng xu tiền lún sâu nữ tính như vầng trăng non. Tôi cúi đầu,không dám nhìn thú vui ấy thêm một giây như thế nào nữa, lẳng lặng bước tới kéo ghế ngồixuống. Tường Vi hỏi:- Hưng uống gì?- gì rồi cũng được!Lớp phó call hai ly chanh leo đá. Tôi chưa lúc nào uống chanh leo. Tôi luôn nghĩ chanhleo khôn cùng đắng, rất he cơ mà không, ngoài vị chua dìu dịu, lưu lại ở vị giác chỉ bao gồm vị ngọtlạnh nhưng thôi. Phía đối lập Tường Vi vẫn sẽ khuấy cốc nhè nhẹ, cái thìa bội bạc va vàothành thủy tinh trong phát ra âm nhạc trong suốt.- Cậu kiếm tìm tôi có chuyện gì?Tường Vi ngước lên. Trước tiên tiên, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lớp phó. Mắt cô bạn đen láy,long lanh, không chút tạp chất. Đôi đôi mắt ấy khẽ chớp chớp, bên cạnh đó đang bối rối:- Hưng định thi trường đh nào?Có lẽ không hi vọng nhận được câu trả lời từ tôi yêu cầu Tường Vi lại cúi xuống, cườigượng:- tôi chỉ hỏi vậy thôi, Hưng không trả lời cũng được.- Nếu không có chuyện gì…-Tôi dợm đứng dậy- Mình sắp đi du học –Lớp phó thường xuyên khuấy cốc, các giọng nói thoáng qua như hơi thở.Trong nháy mắt form cảnh bao bọc bỗng đông cứng, vón chặt thành viên nước đá.Rồi cũng cấp tốc như thế, này lại tan ra, mềm mại và mượt mà và bình thản. Tôi nâng ly chanh leo lênuống một ngụm, thong thả nhạt phân tách vui:- Chúc mừng!- Cám ơn!Tường Vi mở túi xách, ném lên bàn cuốn sổ nhỏ.- Hưng gồm dùng Yahoo Messenger không?- Hả?Lớp phó đẩy cuốn sổ về phía tôi-Trong này có add chat của mình. Tụi mình…-Cô các bạn hít thiệt sâu, mãi new nói tiếp-…giữ liên lạc nhé!Bàn tay đang giữ cốc của tôi bỗng run lên. Tường Vi vẫn đặt tay trên cuốn sổ nhỏ, giọngnói cũng run run như thế:- Vi ý muốn biết, Vi…có…có thể… làm… bạn quan trọng của Hưng được không?Có một khoảnh khắc, nghe xong câu nói của Tường Vi, dường như có một chồi non nhonhỏ vươn lên tự trái tim thô cằn của tôi. Cơ mà cũng chỉ vào khoảnh khắc, khi chú ý bàntay không lớn mềm để lên trên bàn, hình hình ảnh một bàn tay khác hốt nhiên lướt qua đầu tôi…Và mầmnon bé nhỏ kia…cứ cầm chết đi…chết đi vị trái tim khô cằn…Tôi nhắm đôi mắt lại, nỗ lực khôngtrào nước mắt.- mình về đây…Tường Vi ngẩng đầu quan sát tôi, đôi bé ngươi đen bóng như phủ sương mờ, bàn tay còn lạicũng bỏ trên trên, 10 ngón tay vặn xoắn.- Xin lỗi…-Bờ môi con bạn run rẩy- Vi…xin lỗi…làm Hưng khó xử…Đáng lẽ…Vi…phải biết…rằng Hưng ghét Vi…ghét Vi mà…Những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Tường Vi cắm môi cần sử dụng tay ra sức vệ sinh đi, nhưngcàng lau thì khuôn mặt ướt càng nhiều thẫm. Tim tôi như bốc cháy. Tôi bấu lấy khăn trải bàn,cố nói chuyện:- Tường Vi đừng khóc! không phải lỗi của Tường Vi đâu…không cần đâu…Vi là cô gáitốt nhất…rất tốt…Hưng không xứng cùng với Vi đâu…không xứng với Vi đâu… Hưng đãkhông còn xứng yêu thương thương và nhận ngọt ngào từ bất kì ai nữa!Gió thổi qua lầu bố vẫn lồng lộng. Gió thổi tan từng lớp những vết bụi một, làm lòi ra ngăn kéo kínnhất trong tim tôi. Tôi ngồi yên ổn trên ghế, nói mãi nói mãi, nói hết, nói vớ cả, về bé ngườigiả dối ích kỷ trước kia, về đứa bạn đáng thương đang rời đi, về sự việc trống rỗng không thể lấpđầy, về nỗi xuất xắc vọng mỗi ngày lại dày thêm…Tôi cứ nói không ngừng, dường như cóthể dành hết cả cuộc sống để nói về điều ấy. Tường Vi không hề ngắt lời tôi, chỉ lắng nghebằng ánh nhìn kinh hoàng. Tôi chờ đợi cặp mắt ấy đang ánh lên một tia coi thường khinh rẻ,nhưng không, cho đến phút ở đầu cuối nó vẫn không gợn một tia tạp chất…Tôi đã không dám ngồi lại đó thêm phút giây nào. Tôi tin tưởng rằng nghe xong câu chuyện đómọi mộng tưởng về tôi của Tường Vi sẽ chấm dứt. Từ nay về sau shop chúng tôi sẽ như haiđường thẳng tuy nhiên song không tồn tại điểm chung, không bao giờ có điểm chung…Lớp phó đã im re trong một thời hạn dài, khôn cùng dài. Lâu mang lại nỗi tôi đã nghĩ, cho tới cuốicùng, tới ngày cô ấy ra đi, điều an ủi sau cùng cô giành riêng cho tôi đó là sự lặng ngắt bìnhthản kia. Nhưng lại không, sau kỳ thi đại học, tôi chạm chán Tường Vi sẽ đứng hóng tôi cuối conđường quay trở lại nhà. Trong ánh hoàng hôn đỏ ối, lớp phó đứng đó, nhìn tôi bởi cặp mắtthật vơi dàng.- Vi đã quan tâm đến rất những về rất nhiều điều Hưng nói ngày hôm ấy, rằng Hưng ko xứngyêu yêu đương và được trao yêu thương. Vi biết, dù Vi tất cả nói cái chết của cô bạn kia khôngphải lỗi của Hưng thì Hưng cũng trở thành không tin. Cho nên vì vậy Vi mang lại chỉ nhằm nói vấn đề đó thôi,Hưng à, bất kể Hưng có chấp nhận hay không, gồm cảm thấy xứng đáng hay là không thì Vicũng vẫn thương Hưng mất rồi, yêu đương Hưng nhiều lắm. Hưng là người nào cũng được, Vi đềuthương Hưng…Tôi ôm mặt, ngồi thụp xuống, lần này chẳng bắt buộc gắng gượng gạo nữa, để mặc chan nước mắttuôn rơi. Thì ra lâu nay nay tôi vẫn thèm được nghe đầy đủ lời này biết bao nhiêu. TườngVi bước lại gần, không đợi tôi phản nghịch ứng, chìa song tay nhỏ bé ôm tôi vào lòng:- …Sau này dù họ cách xa ráng nào, chuyển đổi thế làm sao thì chỉ cần Hưng hãy nhớ là trênđời đã từng có lần có một cô bé thương Hưng thật các và bấtkỳ lúc nào thì cũng mong Hưngsống hạnh phúc… vì chưng vậy cứ coi như thể giúp Vi, Hưng hãy trường đoản cú tha sản phẩm cho bản thân mìnhđi, được không? người đã mất thì làm gì còn biện pháp nào khác, nhưng fan ở lại nếu đãtiếp tục sống thì phải sống cho thật tốt!- vì sao lại là mình? –Tôi thì thào qua mặt hàng nước mắt.Tường Vi rung lắc đầu, có lẽ cũng đã khóc:- Vi không biết. Vi chỉ biết, ngày hôm ấy khi quan sát Hưng ngồi khóc dưới những cànhtường vi đong đưa, Vi sẽ nghĩ rằng giá mà…giá cơ mà Vi rất có thể ở bên Hưng, nắm chặt tayHưng thì xuất sắc biết mấy!