*
*
*

*
*


Cảm nhận ra tình yêu thương cao đẹp mặc kệ thù hận giữa hai mẫu họ của Rô-mê-ô cùng Giu-li-ét.

Bạn đang xem: Tình yêu và thù hận

So sánh được diễn biến tâm trạng nhân vật qua ngữ điệu đối thoại trong đoạn trích. Hiếu được tình yêu chân chính tạo nên tình cảm với nhân cách trong sáng, nâng đỡ, rứa Vũ con tín đồ vượt qua thù hận.TIÊU DẫNUy-li-am Sếch-xpia (1564 – 1616) là công ty thơ, công ty viết kịch tài năng của nước anh và của quả đât thời Phục hưng, giai đoạn được coi là “bước ngoặt tân tiến vĩ đại tốt nhất từ trước đến bấy giờ loài người chưa từng thấy, 1 thời đại cần tới những con người to đùng và đã hình thành được hồ hết con bạn khổng lồ”, Sếch-xpia là một trong những con người lớn tưởng nhựthế. Ông sinh tại thị trấn Xtơ-rét-phớtôn Ê-vơn nằm trong miền tây nam nước anh trong một gia đình mua sắm ngũ cốc, len, dạ. Năm 1578, khi gia đình sa sút, ông yêu cầu thôi học. Năm 1585, ông lên hà thành Luân Đôn tìm sống và giúp bài toán cho đoàn kịch của Hầu tước Xtơ-ren-giơ, trong tương lai trở thành nhà hát Địa Cầu. Đây cũng là nơi ông kéo đại gia đình nghệ thuật. Dịp này, vương quốc anh đang ở quy trình tiến độ phồn thịnh, là miếng đất thuận lợi cho lí tưởng nhân văn” phân phát triển. Ông đã để lại 37 vở có kịch định kỳ sử, bi kịch và hài kịch, mà nhiều phần là kiệt tác của văn học nhân loại. Item của ông là tiếng nói của một dân tộc của lương tri tiến bộ, của khát vọng tự do, của lòng nhân ái mênh mông và của tinh thần bất diệt vào tài năng hướng thiện và kỹ năng vươn dậy nhằm khẳng định cuộc sống thường ngày của bé người.U.Séch-xpia(1) Dẫn theo những Mác – Phrí-đrích Ấng-ghen, tuyển tập, tập V, khẩu ca đầu cuốn Biện hội chứng củatự nhiên, NXB Sự thật, Hà Nội, 1983, tr.465,(2) Lí tưởng nhân văn: có cách gọi khác là chủ nghĩa nhân Lăn, một trào lưu tư tưởng văn minh của thời kì Phục hưng với nội dung đó là để cao, ca ngợi, xác định con người, rước con fan làmchuẩn mực thống kê giám sát muôn chủng loại và cầm cố giới.197 Rô-mê-ổ Là Giu-Ji-ét là vở thảm kịch nổi tiếng trước tiên của Sếch-xpia, được viết vào khoảng trong năm 1594 – 1595, bao gồm năm hỏi bằng thơ Xen lẫn văn xuôi, dựa trên câu chuyện có thật về mối hận thù giữa hai chiếc họ Môn-ta-ghỉu và Ca-piu-lét, trên Vê-rô-na (I-ta-li-a) thời trung cổ.Tóm tắt tác phẩm: Câu chuyện bắt đầu từ tối dạ hội giả trang do gia đình Ca-piu-lét tổ chức triển khai nhân dịp đàn bà họ là Giu-li-ét tròn 14 tuổi. Rô-mê-Ö, đàn ông nhà Môn-ta-ghịu, đang đau buồn vì bị Rô-da-lin từ chối đã cùng chúng ta hoá trang đi vào nhà Ca-piu-lét, tuy nhiên trước kia Rô-mê-ô đã có cuộc loạn đả với khá nhiều thành viên của chiếc họ này. Trên đây, quý ông đã gặp Giu-li-ét, fan mà bá tước đoạt Pa-rít, cháu của Vương chủ thành Vê-rô-na đang mong cầu hôn, Rô-mê-ô say đắm trước vẻ tuyệt đẹp vời của Giu-li-ét cùng cũng cảm nhận sự thấu hiểu của Giu-lị-ét. Tình yêu của họ nảy nở và bùng lên mãnh liệt (hồi 1). Cũng trong đêm ấy, Rô-mê-ô trở lại, trèo lên bờ tường đối diện với phòng ngủ của Giu-li-ét, đúng khi Giu-li-ét cũng ra đứng bên cửa sổ, phân bua lòng bản thân (xem đoạn trích Tĩnh yêu và thù hận). Họ hứa ước, thề nguyền với nhau. Rộng thế, họ còn dựa vào tu sĩ Lâu-rân lấy lệ cưới kín (hồi II). Cơ mà mối hận thù sâu sắc giữa hai dòng họ lại nổ ra khi Ti-bản, anh họ Giu-li-ét, giết chết Mơ-kiu-xi-ô, tín đồ nhà Môn-ta-ghỉu. Rô-mê-ô đã giết bị tiêu diệt Ti-bản và nên đi đày biệt xứ trên thành Man-tua. Giu-li-ét gian khổ vô cùng gia đình Ca-piu-lét yêu ước Giu-li-ét đề xuất nhận lời mang Pa-rít (hồi III). Giu-li-ét đề xuất nhờ Lâu-rân góp đỡ. Tu sĩ khuyên răn Giu-li-ét vờ vịt nhận lời và chuyển cho bạn nữ lọ dung dịch ngủ có hiệu lực thực thi 42 giờ. Trong thời hạn đó, tu sĩ sẽ cho gọi Rô-mê-Ö về. Đúng như dự trù của Lâu-rân, mái ấm gia đình Ca-piu-lét tưởng rằng phụ nữ mình vẫn chết, thay do đám cưới, họ tổ chức đám tang (hồi IV). Fan đưa thư của Lâu-rân nhắm tới Man-tua, đồng thời một fan nhà thân tín của Rô-mê-ô, sau khi đã chứng kiến mọi việc xẩy ra với Giu-li-ét, cũng trở về thành Man-tua. Tp này hiện nay đang bị dịch hạch. Người đưa thư của Lâu-rân đành cù về, còn tín đồ nhà Rô-mê-ô sẽ vào được thành phố, cảm nhận tin dữ, Rô-mê-ô tuyệt vọng, trở về ngay và không quên mua sẵn một lọ thuốc độc. Chàng chạm chán Pa-rít ở khu hầm tuyển mộ và giết chết anh ta. Lao vào hầm mộ, chàng tìm tới nơi Giu-li-ét nằm, rồi uống dung dịch độc chết. Giu-li-ét thức giấc dậy, thấy Rô-mê-ô vẫn chết mặt cạnh, Giu-li-ét rút nhỏ dao nhưng mà Rô-mê-ô thường mang theo bên mình, quyên sinh luôn. Lâu-rân dìm lại bức thư liền mang đến ngay hầm mộ, nhưng không kịp. Hai gia đình Môn-ta-ghỉu và Ca-piu-lét cũng đổ xô đến. Tu sĩ vẫn kể lại mọi chuyện. Vương chủ thành Vê-rô-na lên án hai cái họ. Họ tự nguyện xoá đi côn trùng thù truyền kiếp và dựng mang lại Rô-mê-ô và Giu-li-ét bức tượng bằng xoàn (hồi V).Vở thảm kịch dựa trên xung bất chợt giữa ước mơ yêu đương mãnh liệt với yếu tố hoàn cảnh thù địch vây hãm. Tình yêu của họ xác định sức sống, sức vươn dậy vượt lên trên mọi yếu tố hoàn cảnh trói buộc bé người. Mối tình đó cũng là lời phán quyết đanh thép, cáo giác thành loài kiến phong kiến, vì sao thù hận của tình người, của nhà nghĩa nhân văn, Rô-mê-ô cùng Giu-lị-ét cũng đạt tới mức tầm cao về thẩm mỹ và nghệ thuật tổ chức kịch tính, qua bài toán dẫn dắthành hễ kịch và thành viên hoá ngữ điệu nhân vật.Văn phiên bản dưới đây trích lớp 2, hồi II của vở kịch.198WẵN bắn Vườn đơn vị Ca-piu-lét. Rô-mê-ô ra.Rô-mê-Ô – Kẻ trước đó chưa từng bị yêu mến thì há hại gì sẹo (!).Giu-li-ét lộ diện trên cửa sốẤy, khe khẽ chứ! Ánh sáng nào vừa loé trên cửa số cơ ? Đấy là phương đông, và cô bé Giu-li-ét là phương diện trời ! – Vừng dương đẹp đẽ ơi, hãy hiện lên đi, cùng giết chếtả Hằng nghêu đố kị, héo hon và nhợt nhạt vì đau buồn khi thấy tì thiếp của ảo lại đẹp hẳn lên ả khôn cùng nhiều. Ả ghen với em nạm thì em theoả có tác dụng gì? bộ cánh đồng cốt” củaả xanh lướt nhợt nhạt, chỉ phù hợp với những đồ lẩn thẩn xuẩn”5), em hãy vứt nó đi. Đấy là fan ta quý…Ôi! Đấy là người ta yêu! Ôi, giá phái nữ biết nhỉ!- nữ đang nói kìa, nhưng nàng có nói gì đâu: vậy là gì thế? Đôi mắt chị em lên tiếng, ta đang đáp lời. Ta liều quá: tất cả phải cô gái nói cùng với ta đâu, chẳng qua hai ngôi sao đẹp nhất bầu trời có bài toán phải đi vắng, vẫn thiết tha nhờ vào mắt nữ giới lấp lánh, chờ đến khi sao về6).

Xem thêm: Hắc Quỷ Và Bạch Hoàng Tử - Hắc Ma Và Bạch Hoàng Tử (2016)

Ủ, nếu mắt phái nữ lên cầm cho sao, cùng sao xuống nằm dưới song lông mày tê thì vậy nào nhi? Vẻ tỏa nắng của đôi gò má người vợ sẽ làm cho những vì tinh tú ấy đề xuất hổ ngươi, như ánh sáng ban ngày tạo nên đèn nến buộc phải thẹn thùng; còn cặp mắt cô gái trên khung trời sẽ rọi khắp không gian một làn ánh nắng tưng bừng mang lại nỗi chim chóc sẽ báo cáo hót vang và tưởng là đêm đã tàn. Kìa, thiếu nữ tìmá lên bàn tay ! Ôi! Ước gì ta là loại bao tay, sẽ được mơn trớn lô máấy!Giu-li-ét – Ôi chao !Rô-mê-ô-Nàng lên tiếng àng ti lộng lẫy hãy nói nữa đi ! BÖi tối nay đàn bà toả ánh hào quang, bên trên đầu ta, như 1 sứ giả nhà trời tất cả cánh, đã cưỡi đông đảo áng mây rỗi rãi lướt dịu trên ko trung, khiến cho những kẻ è tục bắt buộc cố ngước đôi mắt trắng dã lên mà chiêm ngưỡng.- – – – IA ܐܝܬܝ ܥܝܢܝ ܪܩ ܼܘ1ܼ ܓܝܘ.. . . . ܢ ܬܝ1 ܓܚܓܝܬ ܬ܇ ܪ, ܕܹܝܨ t__”..وي، _ = L 1 2 – ܐ – ܕ – ܕ A … ,””. _,… –م r (2) ܐ ܕ ܕ o o, phương diện trăng, l La M .ܥܢ – L- à . Thanh nữ thần này không lấy chồng, sống trình bạch suốt đời. Điều này trái với ước mong của Rô-mê-ô buộc phải hàng mới hững lời lẽ như thế đối với nữ thần phương diện trăng. ܦ ܕ — ܡܶ ݂-L – ܝ — — — )” – – – – 1 – — ܕ — — — — — ܡܶ ݂4- ܀ 2 – ܠܐ– – ܩ – ܪ — .. – à -ܠܐ ܫ o o là Giu-li-ét. <4). Bô ránh đồ ܘܣܛܢ – Lܐܽܧ ܧܵ ܧܫ ܦ ܢ ܐ ܢܝ ܫ ܝ ܢܝ ܕܝ ܚ ܢܝ ܫܝ ܚ- ܫܶ ܥ – Lܢ o (5). đông đảo đồng Ở đây dùng để làm chỉ hầu hết hịu rước chồng.(6) chờ đến lúc sao về: bí quyết nói ví von, chỉ Rô-mê-ô đã đứng dưới thấp iu-li-ét thì đứng n hành lang cửa số trên cao. Khi ngước nhìn lên, Rô-mê-ô cảm thấy đôi mắt của Giu-li-ét sáng xinh xinh hoà vào bầu trời sao.199Giu-li-ét- Ôi, Rô-mê-ô, phái mạnh Rô-mê-ô ! Sao nam giới lại là Rô-mê-ô nhi? chàng hãy khước từ cha chàng và phủ nhận dòng chúng ta của quý ông đi; hoặc còn nếu không thì con trai hãy thể là yêu thương em đi, và em sẽ không hề là nhỏ cháu đơn vị Ca-piu-lét nữa. Rô-mê-Ô – thích hợp – bản thân cứ nghe thêm nữa, giỏi mình nên lên tiếng nhỉ ? Giu-li-ét – Chỉ có tên họ con trai là thù địch của em thôi. Trường hợp chẳng đề xuất là tín đồ họ Môn-ta-ghiu thì đại trượng phu cũng vẫn tiếp tục là chàng. Môn-ta-ghiu là cái gì nhi? Đó đâu phải là bàn tay, tuyệt bàn chân, hay cánh tay, tuyệt mặt mũi, tuyệt một phần tử nào đấy của khung hình con người. Nam nhi ơi ! Hãy mang tên chúng ta nào không giống đi ! cái thương hiệu ghĩa gì đâu? Bông hồng kia, giá họ gọi bằng một tên không giống thì mừi hương cũng vẫn ngọt ngào. Vậy nếu con trai Rô-mê-ô chắng mang tên Rô-mê-Ô nữa, thì mười phân quý ông cũng vẫn vẹn mười. Rô-mê-Ô con trai ơi, phái mạnh hãy vứt vứt tên bọn họ của đấng mày râu đi; nam giới hãy rước tên họ ấy, nó đâu chỉ có Xương giết mổ của chàng, đổi đem cả em phía trên ! Rô-mê-ô-Đúng là mồm em nói rứa đấy nhé! chỉ cần em hotline tôi là người yêu, tôi sẽ vậy tên thay đổi họ; trường đoản cú nay, tôi đang không bao giờ còn là Rô-mê-ô nữa. Giu-li-ét – tín đồ là ai, mà qua đời trong tối tối, hốt nhiên biết được điều tôi ấp ủ trong lòng ? Rô-mê-ô-Tôi lần khần xưng danh cùng em cố gắng nào. đàn bà tiên yêu mến của tôi ơi, tôi thù ghét cái tên tôi, vày nó là kẻ thù của em. Nếu chính tay tôi vẫn viết thương hiệu đó, thì tôi xé nát nó ra. Giu-li-ét–Tai tôi nghe không trọn một trăm tiếng thốt trường đoản cú miệng đó ra mà lại tôi đã nhận ra tiếng ai rồi. Chẳng buộc phải anh Rô-mê-ô, cùng là họ bên Môn-ta-ghiu đấy ư? Rô-mê-ô – Hỡi phụ nữ tiên kiều diễm, chẳng buộc phải Rô-mê-ô cũng chẳng bắt buộc Môn-ta-ghiu, nếu em không ưa tên họ đó. Giu-li-ét – Anh làm cố kỉnh nào cho tới được chốn này, anh ơi, và tới làm cái gi thế? Tường vườn này cao, rất nặng nề trèo qua; và nơi tử địa, anh biết bản thân là ai rồi đấy, ví như anh bị chúng ta hàng công ty em phát hiện nơi đây. Rô-mê-Ô – Tôi quá được tường này là nhờ đôi cánh nhẹ nhàng của tình yêu; mấy tường ngăn đá chống sao được tình yêu; mà vật gì tình yêu rất có thể làm là tình yêu dám làm; vậy người nhà em chống sao nổi tôi. Giu-li-ét – bọn họ mà phát hiện anh, họ đã giết bị tiêu diệt anh. Rô-mê-ô – Em ơi ! Ánh đôi mắt của em còn nguy nan cho tôi hơn nhì chục lưỡi tìm của họ; em hãy quan sát tôi chăm lo là tôi chẳng hổ thẹn gì lòng hận thù của họ nữa đâu. Giu-li-ét – Em chẳng đời nào ý muốn họ phát hiện anh chỗ đây. (Rô-mê-Ö 1/à Giu-Ji-ét, d 1ܝܗܘ ܵܓܬܟܝ ܐܬܝ ܓܘ ܬܝ ܓ1 ܓܙܘܓܝ ܓ. – THÉBÍNH, trong Tuyển tập kịch Sếch-xpia, NXB sân khấu, Hà Nội, 1995)200Đoạn trích có mười sáu lời thoại. Sáu lời thoại đầu tất cả gì khác hoàn toàn với phần đông lời thoại sau ? hiệ tượng của những lời thoại chính là gì? tra cứu những các từ chứng tỏ tình yêu thương của Rô-mê-ô cùng Giu-li-ét diễn ra trong bối cảnh hai dòng họ thù địch. Phân tích diễn biến tâm trạng của Rô-mê-Ô qua vẻ ngoài so sánh cửa hàng trong lời thoại đầu tiên của nhân đồ vật này.4. Lời thoại “Chỉ mang tên họ quý ông là thù địch của em thôi…” cho biết diễn phát triển thành nội tâm phức tạp của Giu-li-ét. Phân tích diễn biến nội trung tâm của Giu-li-ét để làm rõ Sếch-xpia đã biểu đạt tuyệt vời trọng điểm trạng người thiếu nữ đang yêu.5. Chứng minh rằng vấn đề “Tình yêu và thù hận” đã làm được giải quyết xong xuôi trong mười sáu lời thoại này.GHI NHO trải qua câu chuyện tình yêu vượt lên ở trên thù hận của Rô-mê-ô với Giu-li-ét, tác giả ca ngợi và khẳng định vẻ đẹp mắt của tình người, tình đời theo lí tưởng của chủ nghĩa nhân văn.LUYÊN TậP1. Qua đoạn trích Tình yêu cùng thù hận, chứng minh rằng: “Ca ngợi tình thương chân thiết yếu của con fan cũng đó là khẳng định nhỏ người”.2. Vào vai Rô-mê-ô với Giu-li-ét, trình diễn lại cảnh chạm chán gỡ qua vẻ ngoài một màn kịch ngắn.14 NGUWAN 11/A 201