"Tôi cảm thấy tất cả một đám tang đang diễn ra trong đầu,người ta than khóc,đi vận động lạicho tới lúc tôi thấycảm xúc ấy bị phá vỡ.Khi tất cả đã yên ổn vị,một nghi thức, như giờ đồng hồ trống,cứ đánh liên tục, liên tục, cho tới khiđầu tôi trở yêu cầu đờ đẫn.Rồi tôi nghe thấyhọ nâng một chiếc hộptạo tiếng cót két trong tâm địa trí tôitiếng giầy đinh lại vang lên nặng trịch,và ko gian bước đầu rung lên,như thể thiên mặt đường là một chiếc chuôngvà con người là một cái tai,và tôi, với việc tĩnh lặng, nòi giống xa lạbị sụp đổ, cô độc, sinh hoạt đây.Và rồi, tấm ván trong lưu ý đến gãy đôi,tôi xẻ xuống vực sâuđâm sầm xuống,và không thể biết gì nữa."

Chúng ta biết về ít nói qua những ẩn dụ.Emily Dickinson đã biểu hiện nó bởi ngôn ngữ,Goya thì biểu hiện qua tranh.Một nửa mục đích của nghệ thuậtlà biểu lộ những trạng thái như vậy.Bạn đã xem: tình thương của tôi mới được một tuần thôi

Đối cùng với tôi, tôi từng luôn luôn nghĩ bản thân là người cứng rắn,là trong số những người vẫn sống sótnếu bị gửi trao một trại tập trung.

Bạn đang xem: Tình yêu của tôi mới được một tuần thôi

Năm 1991, tôi buộc phải gánh chịu đựng một loạt những mất mát.Mẹ tôi mất,tan vỡ lẽ tình yêu,tôi quay lại Mỹsau nhiều năm sống sống nước ngoài,và tôi dễ ợt trải qua tất cả những trở nên cố đó.

Nhưng năm 1994, 3 năm sau,Tôi thấy mình đang mất dần dần sự hứng thú với mọi thứ.Tôi không muốn làm hầu như điềutrước trên đây mình từng mê say thú,mà không biết nguyên nhân tại sao.Đối lập cùng với trầm cảmkhông đề nghị là hạnh phúc,mà là sinh lực,và chính là sinh lựclà đồ vật tôi đã mất dầnvào thời điểm đó.Tất cả đa số thứ cần làmdường như thừa sức.Tôi về nhà,và thấy nút đỏ nhấp nháytrên máy vấn đáp tự độngthay vày hồi hộp muốn nghe tin từ chúng ta bè,tôi nghĩ,"Sao có nhiều người mình phải gọi lại đến vậy."Hoặc tôi sẽ quyết địnhmình nên nạp năng lượng trưa,và rồi tôi nghĩ,ôi, lại buộc phải lấy thức ăn ra,còn bỏ vô đĩa nữa chứrồi còn cắt, nhai, và nuốt,và tôi thấy chuyện kia như cực hình cùng với mình.

Và trong số những điềuthường được đề cậptrong những cuộc trao đổi về trầm cảmđó là, chúng ta biếtđiều kia thật ngớ ngẩn.Bạn biết điều mình đã trải qua thật dở hơi vô cùng.Bạn biết hầu như mọi fan đều xoay xở đượcvừa nghe tin nhắn vừa ăn uống trưa,tự bố trí để rửa mặt táp,và open đi ra ngoài,đó là việc chả tất cả gì quá sức,thế nhưng chúng ta lại cảm xúc nặng nài nỉ khổ sởvà chẳng sao tìm cáchthoát ra được.Và rồi tôi bước đầu thấy mình chuyển động ít dầnsuy nghĩ không nhiều dầncảm dìm ít dần.Giống như người vô dụng.

Và rồi, nỗi lo sợ xâm chiếm.Nếu chúng ta nói tôi đang bịtrầm cảm trong tháng tới,tôi đang nói: "Miễn là biết vẫn hết vào thời điểm tháng 11, tôi chịu được."Nhưng nếu bạn bảo tôi,"Bạn sẽ cực kì lo lắngtrong tháng tới",tôi thà giảm đứt cổ tay còn hơn là chịu đựng nó.Tôi luôn cảm thấy thế,thấy như thể vẫn đirồi bị trượt hoặc vấp váp ngãvà mặt khu đất đâm sầm vào người,thường thì nó chỉ kéo dãn một giây,nhưng đây, không,nó lại kéo dãn 6 tháng.Đó là cảm xúc lúc nào cũng sợ hãinhưng lại ngần ngừ mình sợ chiếc gì.Và chính là lúc, tôi bắt đầu nghĩ,sao sinh sống lại khổ sở buồn bã thế,và lý do duy nhất để không từ giết bao gồm mìnhlà vì chưng không muốnlàm đau fan khác.

Và cuối cùng, một ngày nọ, tôi thức dậyvà tôi nghĩ, hình như,mình hốt nhiên quỵ rồi,vì tôi nằm ở giường, trọn vẹn không cử cồn được,nhìn mẫu điện thoại, nghĩ,"Không ổn định rồi, nên cầu cứu vớt thôi."nhưng tôi quan trọng nào với taynhấc smartphone lên cùng bấm số.Cuối cùng, sau 4 giờ nằm chú ý trân trân vào năng lượng điện thoại,điện thoại reo,bằng cách nào đó,tôi nhấc được điện thoại thông minh lên,đó là phụ vương tôi.Tôi nói: "Con đang nguy kịch.Cần làm cái gì ba ạ."

Ngày hôm sau, tôi ban đầu uống thuốcvà trị liệu.Tôi cũng bắt đầu nghĩ tớicâu hỏi kinh sợ này:Nếu tôi không phảilà một người gan gócngười có thể sống sótở trại tập trung,thì tôi là ai?Và nếu như tôi bắt buộc uống thuốc,liệu thuốc kia có làm cho tôi trở thành chủ yếu mìnhhay nó sẽ vươn lên là tôithành một người nào khác?Và tôi sẽ cảm giác thế nàonếu nó biến hóa tôi thành fan khác?

Tôi có hai lợi thế khi lao vào cuộc chiến.Thứ tốt nhất tôi biết rằng, nói một giải pháp khách quan,tôi tất cả một cuộc đời giỏi đẹpvà nếu chỉ cần khỏe lên được thôi,sẽ tất cả điều nào đó chờ tôi nghỉ ngơi cuối bé đường,điều nào đấy đáng nhằm sống.Và ưu thế thứ hai đó làtôi được chữa bệnh tốt

Nhưng tôi lại cứ trồi lên rồi lại tụt xuống,và lại cứ trồi lên, rồi lại tụt xuống,lên xuống thất thường,và sau cuối hiểu ra rằngtôi sẽ đề xuất sống dựa vào thuốcvà điều trị mãi mãi.Tôi băn khoăn: "Đây là vụ việc về hóa học,hay là vụ việc tâm lý?Bệnh này đề xuất hóa trịhay là chữa trị trung ương lý?Và tôi thiết yếu nàotìm ra câu trả lời.Và rồi tôi hiểu ra rằng, thật ra,ta chẳng đủ tân tiến trong cả nhì lĩnh vựcđể giải thíchtường tận các vấn đề.Chữa trị bằng hóa chấtvà chữa trị trọng điểm lý,cả hai đông đảo đóng vai trò duy nhất định,và tôi cũng phân biệt rằng trầm tính là sản phẩm gì đóđược bện hết sức chặt khôn xiết sâu trong chúng ta,không thể nào tách rời nókhỏi tính bí quyết vànhân cách của bọn chúng ta.

Tôi hy vọng nói rằng: phương thức chữa trịcho dịch trầm cảm hiện khôn cùng kinh khủng.Chúng không công dụng cho lắm.Lại cực kì mắc tiền.Đi kèm với vô số công dụng phụ.Chúng là một trong thảm họa.Nhưng tôi cũng hàm ơn vì tôi sống sống thời này,chứ không phải 50 năm trước,khi người ta ngay sát nhưchẳng làm được gì.Tôi hi vọng rằng 50 năm sau,khi nghe vềcách chữa trị đến tôi,họ sẽ kinh sợ hãi khi biếtcó fan phải chịuthứ công nghệ nguyên thủy như vậy.

Trầm cảm là mộtkhiếm khuyết trong tình yêu.Nếu các bạn kết hôn với ai đó với nghĩ,"Nếu vk mình nhưng chết,mình vẫn cưới bạn khác"thì đó chẳng phải là tình yêumà hằng thân nằm trong với ta.Chẳng có cái điện thoại tư vấn là tình yêunếu không tồn tại cảm dấn về mất mát,và dòng bóng ma tốt vọngcó thể là rượu cồn cơ khiến cho càng thêm khắng khít đính bó.

Có 3 điều con người tahay bị nhầm lẫn:trầm cảm, nhức thương và bi thiết bã.Đau yêu đương là phản bội ứng hiển lộ.Nếu qua một mất mát làm sao đó,bạn cảm thấy rất là buồn bã,và rồi 6 mon sau,bạn vẫn bi đát vô cùng, nhưng dần chuyển động lại bình thường,đó chắc chắn là nhức buồn,và chắc nó sẽ tự không còn thôitheo chừng mực nào đó.Nếu bạn phải chịumột mất mát vô cùng lớn,và cảm xúc kinh khủng,6 mon sau phần nhiều chẳng thểquay trở lại bình thường,đó chắc chắn là trầm cảm phát xuất từnhững tình huống thảm khốc.Quỹ đạo này cho bọn họ thấy các điều.Người ta cứ nghĩ về trầm cảm là buồn.Thực ra, nó là hết sức rất vô cùng buồn,quá những đau thương,dù lý do có khi lại vô cùng nhỏ dại nhặt.

Khi tôi ban đầu hiểu trầm cảm,và vấn đáp những ngườiđã từng mắc bệnh,Tôi nhận thấy, có những người nhìn bề ngoàicó vẻ như làbị trầm cảm kha khá nhẹ,tuy nhiên chúng ta lại trọn vẹn bị bất lực vì trầm cảm.Và có những người,qua lời lẽmà họ mô tả,nghe như chịu trầm cảm nặngnhưng lại là phần đa ngườicó lúc đã có cuộc sống đời thường tốt đẹpgiữa các giai đoạn trầm cảm.Và tôi ban đầu tìm đọc điềuđã làm cho một vài ngườikiên cường hơn bạn khác.Cơ chế nàocho phép họ sống sót?Tôi đã vấn đáp không biết từng nào ngườitừng bị trầm cảm.

Một một trong những người đầu được bỏng vấnđã biểu lộ trầm cảmlà xúc cảm chết từ bỏ từ,may mà, tôi nghe vấn đề đó từ sớmbởi vày nó nhắc tôirằng bị tiêu diệt từ từcó thể dẫn tới cái chết thiệt,và đây là một vụ việc nghiêm trọng.Đây là vì sao lớn gây khuyết tật trên cầm giới,người ta chết vị nó mỗi ngày.

Một trong số những người tôi trò chuyệnkhi tôi cố tìm hiểu về điều này,là một người bạn dễ thươngtôi sẽ biết lâu rồi,chị ấy vẫn có quy trình tiến độ bị loạn thầntrong năm đầu đại học,và rồi diễn trở thành trầm cảm khôn cùng tồi tệ.Chị ấy bị náo loạn lưỡng cực,hay khi ấy còn gọi là hưng-trầm cảm.Nhưng rồi chị ấy đã khá lên,nhờ cần sử dụng lithiumvà rồi cuối cùng,không còn uống lithium nữa,để xem không có thuốc sẽ cụ nào,nhưng chị ấyđã bị loàn thần lạirồi sa sút tinh thầnthành cơn trầm cảm nặng nề nhấttôi từng thấy.Khi ấy chị ngồitrong căn hộ của ba mẹ,trương căng lực,không động tĩnh,hết ngày nay sang ngày khác.Vài năm sau, lúc tôi phỏng vấn chị,chị đã là 1 trong những nhà thơ với nhà vai trung phong lí trị liệu tên là Maggie Robbins.Khi tôi phỏng vấn, chị nói:"Tôi đang hát bài "Hoa bay hết đi đâu"('Where Have All The Flowers Gone')hát đi hát lạiđể chiếm phần lấy vai trung phong trí mình.Tôi vẫn hát để xóa điđiều trung khu trí mình đang nói:"Mày chả là gì cảMày chả là ai,Mày thậm chí là không đáng sống nữa."khi tôi bắt đầu nghĩđến chuyện từ sát."

Khi trầm cảm, tín đồ takhông suy nghĩ rằngmình đã sở hữu lênmột tấm mạng đenvà nhìn nạm giớiqua lớp sương mùcủa những cảm hứng tiêu cực.Người ta nghĩ rằng,một tấm mạng đã trở nên cất đi,tấm mạng ấylà niềm hạnh phúc,và giờ đây, fan ta yêu cầu nhìn phần đông thứ nai lưng trụi.Giúp đỡ người tâm thần phân liệtthì dễ hơn,vì chúng ta biết gồm gì đórất kỳ lạ ở vào mình,cần nên được xua xua đuổi đi,nhưng với những người trầm cảm thì siêu khóvì chúng ta tin làmình đang thấy được sự thật.

Nhưng thực sự nói dối.Tôi bị ám hình ảnh bởi câu nói:"Nhưng thực sự nói dối."Khi thủ thỉ với fan trầm cảm,tôi phát hiện nay rahọ có tương đối nhiều cảm nhận, tri giác ảo.Họ nói: "Không ai yêu thương tôi."Bạn nói: "Tôi yêu anh,vợ anh yêu anhmẹ anh yêu anh."Bạn có thể trả lời ngay lập tức như vậy,với số đông mọi người.Nhưng những người trầm cảm cũng nói:"Bất luận bọn họ làm gì,rồi sau cùng cũng bị tiêu diệt cả thôi."Hoặc nói: "Chả còn sự kết nối thực sựgiữa nhị con bạn nữa đâu.Mỗi bọn họ bế tắctrong cơ thể của chính mình."Khi đó bạn phải trả lời:"Đúng thế,nhưng tôi nghĩ về giờ ta đề xuất tập trungvề chuyện sáng nay ta sẽ nên ăn gì đây."(Cười)Nhiều lần,điều họ biểu lộ không đề xuất là bệnh lý mà là quan điểmvà nghĩ rằng,điều thực thụ nổi bậtlà nhiều số ai cũng biếtnhững câu hỏi về sự tồn tạivà họ sẽ không khiến chúng ta bối rối.Tôi mê say một nghiên cứutrong đó gồm một nhómngười bị trầm cảm,và một đội nhóm người ko bị,cả hai yêu cầu chơi video clip game trong 1 tiếngvà cuối tiếng chơi,họ được hỏi họ đãgiết được từng nào quái vật.Nhóm bị trầm cảmnói khá bao gồm xác,xê dịch trong 10%nhưng nhóm không trở nên trầm cảmđưa số lượng gấp khoảng chừng 15 đến trăng tròn lầnso với số thú vật —- (Cười) —-họ thực sự sẽ giết.

Vài năm trướctôi tất cả dự một hội thảo.Vào ngày máy Sáutrong hội thảo chiến lược dài 3 ngày ấy,một trong những người tham dựgọi tôi ra cùng nói:"Tôi bị trầm cảmvà hổ ngươi về nónhưng tôi đã uống thuốcvà muốn hỏi xin ý kiến của anh"Và tôi đưa ra lời khuyênmà tôi mang đến là xuất sắc nhất.Rồi chị ấy nói:"Anh ạ,chồng tôi sẽ chẳng bao giờhiểu được điều này.Anh ấy là phong cách người không hiểu biết nhiều được chuyện này,cho đề nghị chuyện nàychỉ anh với tôi biết thôi nhé."Tôi nói: "Được mà."Vào ngày công ty Nhật vẫn trong hội thảo đó,chồng cô ấy kéo tôi ra,ông ấy nói: "Vợ tôi đang nghĩtôi chưa phải là lũ ôngnếu cô ấy biết điều nàynhưng tôi đang bị trầm cảmvà tôi phải uống thuốckhông biết anh nghĩ sao về chuyện này?"Họ phần lớn đang giấucùng chữa trị trịở hai khu vực khác nhautrong cùng một căn phòng.Tôi trả lờitôi nghĩ rằnggiờ mà người ta nói chuyện với nhau thì kiên cố sẽ nổ ra một vài sự việc đấy.(Cười)Nhưng tôi vẫn sốcbởi mẫu gánh nặngcủa rất nhiều sự giấu giếm ấy.Trầm cảm khiến cho ta kiệt quệ.Nó gặm nhấm hếtthời giờ đồng hồ và công sức của con người của ta,và yên ổn không nói gì về nócó thể khiến nó tệ hơn.

Xem thêm: Tổng Hợp Các Công Thức Hóa Học Lớp 10 Cơ Bản, Tóm Tắt Công Thức Hóa Học Lớp 10 Cả Năm Chi Tiết

Sau đó, tôi ban đầu nghĩ về các cáchgiúp bạn ta cảm xúc khá hơn.Ban đầu tôi rất bảo thủ trong bài toán dùng thuốc.Tôi tin bao gồm liệu phápsẽ có tác dụng,rõ ràng chúng có tác dụng—có thuốc,có các phương pháp trị liệu,cũng có thể có phương pháp sốc điện,còn lại là nhảm nhí hết.Nhưng rồi tôi nhấn ranếu bị ung thư não,và bạn nói rằngtrồng cây chuối20 phút vào mỗi buổi sángkhiến bạn khá hơn,thì chắn chắn nó khiến cho khá hơn thật,nhưng vẫn bị ung thư não,vẫn rất có thể chết vì căn bệnh này.Nhưng nếu khách hàng nóibạn bị trầm cảmvà mỗi sángtrồng cây chuối 20 phútkhiến các bạn thấy khá hơn,thì đúng là nó bao gồm tác dụng,bởi trầm cảmlà căn bệnh trong cảm xúc của bạn,và nếu khách hàng cảm thấy giỏi hơn,thì kết quả là,bạn sẽ không hề trầm cảm nữa.Bởi vậy tôi trở đề xuất cởi mở hơnvới những phương pháp chữa trị khác với Tây y.

Tôi cảm nhận thư,hàng trăm lá,họ viết để đề cập tôi nghenhững điều đã giúp cho họ.Ở hậu trường,hôm nay một bạn hỏi tôivề thiền.Một lá thư nhưng tôi hết sức quýlà của một chị nàyviết rằng chị đãthử nghiệm những liệu phápchị ấy demo thuốccái gì đã và đang thử,và rồi tìm thấy một giải phápvà mong share với phần lớn người,đó là ngồi tết vòng.(Cười)Chị ấy cũng gửi mang đến tôimột số sợi vòng chị ấy đã làm cho (Cười)Nhưng lúc này tôi lại ko đeo.Tôi nhắc nhở chị ấy demo tra cứuchứng rối nhiều loại ám ảnh cưỡng chếtrên DSM.

Nhưng lúc tôi xem xétphương pháp chữa trị phi thiết yếu thống,tôi cũng học được biện pháp nhìncác cách thức chữa trị khác.Tôi đã từng phép trừ tàcủa một cỗ lạc ngơi nghỉ Senegalnghi lễ dùng nhiều huyết chiên,giờ tôi sẽ không mô tả bỏ ra tiếtnhưng vài năm sautôi gồm dịp cho Rwandalàm việc trong một dự án.tôi sẽ kể về kinh nghiệm tay nghề ấy của mìnhvới một bạn nọ,anh ấy nói:"Anh biết không,đấy là Tây Phicòn Đông Phi chúng tôi,các nghi lễ tương đối khác một chút,nhưng cũng có thể có những nghi lễgiống như anh tế bào tả."- rứa ư?- Đúng vậy!"Chúng tôi có không ít rắc rốivới bác sĩ tâm thần phương Tây,đặc biệt đa số ngườixuất hiện nay sau nạn diệt chủng."Tôi hỏi: "Những phiền phức kiểu gì?"Anh ấy nói:"Họ làm mọi điều kì viên làkhông cho người ta ra nắngtrong lúc ra nắngthì bắt đầu khỏe lên.Họ cũng không cho nghe trốngđể khiến cho mạch máu lưu giữ thông.Họ cũng chẳng chogiao tiếp buôn bản hội.Họ không cho rằng trầm cảmlà bị một thần nhập vào.Ngược lại, họ đưa người talần lượt từng ngườivào 1 căn phòng nhỏ tuổi tối tămcho họ nói suốt một tiếngvề hầu như chuyện tồi tệtừng xảy mang lại với họ."(Cười) (Vỗ tay)Anh ấy nói tiếp:Chúng tôi đề xuất trục xuất họ.(Cười)

Khép lại trình diễn vềcách trị phi thiết yếu thống,tôi mong muốn kể vềFrank Russakoff.Anh ấy đãbị trầm cảm hết sức nặngcó lẽ là trường đúng theo nặng nhấttôi từng gặp ở nam giới.Anh ấy thường xuyên bị trầm cảm.Khi chạm chán tôi ,anh ấy sẽ trong tình trạngmỗi mon đều đề xuất sốc điện.Sau đó một tuần, anh ấy thấy mất phương hướng,rồi một tuần lễ lại thấy ổn,rồi tuần sau,tinh thần lại xuốngtuần sau nữa,lại đi sốc điện.Khi gặp, anh ấy bảo tôi:"Sống từng ngày một thế nàythật chẳng sao chịu nổiTôi không thể liên tục thế nàytôi vừa đưa ra cáchđể dứt mọi chuyệnnếu tôi không cảm giác khá hơn.nhưng," - anh ấy nói-"tôi nghe nói tới một dự thảoở khám đa khoa Massachusetvề một quy trình gọi làcingulotomy,tức là mổ xoang nãotôi nghĩ về tôi vẫn thử."Lúc đó, tôi đã rất kinh ngạckhi thấy rằng một ngườichắc chắn đã bao gồm vô vàn đòi hỏi tồi tệvới các phương pháp chữa trịvẫn còn ở đâu đó trong mìnhđủ niềm lạc quanđể demo thêm một phương pháp nữa.Anh ấy đang phẫu thuật nãokết quả thành công xuất sắc đến ghê ngạc.Giờ anh ấy là chúng ta của tôi,có một người vk dễ thươnghai người con xinh đẹp.Sau cuộc phẫu thuật,anh ấy viết thư đến tôi vào Giáng Sinhanh nói:"Năm nay thân phụ tôi gửi tặng ngay hai món quà,Một là dòng giá CD lưu lại độngcái này, tôi không đề xuất lắm,nhưng tôi biết ông tặngđể tôi ăn uống mừng việcgiờ tôi đang sống tự lậpvà gồm một công việc mình yêu thích.Món tiến thưởng kia,là bức hình ảnh của bà tôi,bà vẫn chết vày tự sát.Khi tôi mở nó ra,tôi bật khóc,mẹ tôi cho và hỏi:"Con khóc vì bao gồm một fan thânmà con trước đó chưa từng được chạm chán mặt ư?"Tôi trả lời: "Bà cũng với căn bệnh tình của con, bà bầu ạ."Giờ khi đang viết cho anh,tôi cũng khóc.Không phải vì tôi buồnmà bởi đang xúc hễ mạnh,tôi mới nghĩ,tôi sẽ có nguy cơ tiềm ẩn tự sát,nhưng tía mẹđã giúp tôi tiếp tục,cả những bác sĩ cũng thế.rồi tôi được phẫu thuật.Giờ tôi còn sống với đầy biết ơn.Chúng ta đang sống đúng thờimặc dù các khita không có thấy gì thế."

Tôi vẫn sốc bởi vìđa số coi trầm cảm làmột trang bị thuộc lứa tuổi trung lưu, hiện nay đại, gia nhập từ phương Tây,và tôi đã lưu ý sự đưa ra phối của dịch nàytrong nhiều toàn cảnh khác nhau.Một trong số những điều tôi lưu trung ương nhấtlà bệnh lý trầm cảm ở những người nghèo.Thế là, tôi đã ra đi, nhằm xemngười ta làm gì đượccho bạn nghèo trầm cảm.Tôi phát hiển thị làphần lớn tín đồ nghèokhông được điều trị trầm cảm.Trầm cảm là hệ quả của sự mềm yếu ớt được di truyềnđược mang đến là có thể có trong bất kể ai;và là do hoàn cảnh kích động,yếu tố này,dường như can dự hơnđối với những người dân nghèo khổ.Thế nhưng, này lại thế này: nếu khách hàng cócuộc sống tươi đẹp nhưng lại thấy sầu thảm,bạn trường đoản cú hỏi: "Tại saotôi cảm giác thế?Tôi ắt hẳn bị trầm cảm."Và chúng ta đi trị trị.Nhưng nếu như bạn thực sựsống một đời thảm hạivà cảm thấy luôn sầu thảm,cảm giác này hoàn toàn tương xứng với cuộc sống của bạn,bạn sẽ không nghĩ rằng"Bệnh này chữa trị được."Và thế là tổ quốc này,có một đồ vật dịch bệnh:trầm cảm ở tín đồ nghèo.Bệnh này, không có bất kì ai để đôi mắt tới,không ai chữa,không ai giải quyết,bệnh này là một trong những thảm họa bên trên diện lớn.Tôi tìm được một cô học giả nọ,bấy tiếng đang có tác dụng nghiên cứuở khu ổ con chuột rìa D.C.,Ở đó, cô ấy gặp gỡ những phụ nữ thực ra đến khám những căn bệnh khác,nhưng lại được chẩn đoán trầm cảm.Cô trình dự thảo nghiên cứu sáu tháng.Lolly, một phụ nữđã gật đầu đồng ý tham gia.Hôm vào làm thí nghiệm, chị ta vẫn nói như vầy.Chị ấy là 1 phụ nữ,có 7 con. Chị nói:"Trước tôi gồm đi làm, dẫu vậy giờ thì khôngbởi tôi không cách nổi ra khỏi nhà.Tôi không nói nổi câu như thế nào với những con.Sáng ra, tôi chỉ đợi chúng nó thoát khỏi nhà,rồi lên giường,trùm chăn kín mít.Đến 3 giờ, bọn trẻ về.Thời gian trôinhanh quá là nhanh."Chị còn nói: "Tôi uống các thuốc ngủ Tylenoltôi uống đầy đủ thứ, miễn sao ngủ thêm được.Chồng tôi luôn nói là tôi ngu cùng xấu xí.Tôi ước bỏ ra mình gồm thể xong xuôi cơn đau".

Lolly được chuyển vào công tác thí nghiệm nói trên.Sáu tháng sau, tôi có dịp vấn đáp chị.Lúc ấy, chị đã đi trông trẻcho hải quân Mỹ.Chị đã vứt người ck bạo hành kia.Chị nói cùng với tôi:"Các nhỏ tôi tiếng vui rộng nhiều.Trong nhà tất cả một chống cho bọn con trai,một chống cho lũ con gái.Nhưng cứ mang lại tối, bảy đứa trèo lên nệm mẹ.8 người mẹ con làm bài tập và đông đảo thứ khác thuộc nhau.Một đứa muốn mai sau đi giảng đạo,một đứa muốn làm quân nhân cứu hỏa.Một đứa đàn bà lại mong sau làm cách thức sư.Giờ đàn nó không thể hay khóc như trước,không hay đại chiến như trước.Tôi giờ chỉ cần các con.Mọi thứ,cách tôi ăn mặc và hành xử,cũng như cảm xúc của tôi- không ngừng thay đổi.Giờ tôi ra bên ngoài mà chẳng sợ gì nữa.Tôi nghĩ những xúc cảm buồn sẽ không quay lại.Nếu không tồn tại bác sĩ Miranda,giờ đây vững chắc tôi vẫn trong nhà trùm chăn kín đáo mít,nếu còn sống.Tôi xin Chúa ban đến tôi một thiên sứ,và Ngài đang lắng nghe lời tôi."

Tôi rất là cảm độngvì các điều nàyvà quyết định dựa trên này mà viết,không chỉ cuốn sách dang dở,mà còn viết một bài xích báo.Thế là tôi được tạp chí thủ đô new york Times để hàngviết về bệnh trầm cảm ở bạn nghèo.

Chị ta trả lời: "Chuyện nghe như bịa.Những tín đồ ở lòng xã hội ấy,sau vài tháng chữa trị,lại rất có thể sẵn sàng quản ngại lí Morgan Stanley ư?Thế thì hão huyền quá."Chị ấy nói chưa bao giờnghe chuyện như vậy.

Tôi nói: "Việc chị chưa bao giờnghe chuyện như vậycó nghĩa là, đây chính xác là tin rét đấy!"(Cười) (Vỗ tay)"Mà quý tòa soạn trên đây lại là cơ quan đưa tin".

Sau một hồi yêu thương lượng,họ đồng ý đăng bài.Tôi nghĩ,nhiều điều họ nóilại liên quan một phương pháp kỳ lạđến cái lãnh đạm của fan đờiđối với vấn đề chữa trị trầm cảm.Đó là ý niệm cho rằng nếu đi chữa trị bệnhcho không ít người ở những cộng đồng nghèo khó,thì chúng ta như đang bóc tách lột,đơn giản chỉ bởi ta sẽ chuyển đổi họ.Có sự áp đặt đạo đức nghề nghiệp sai lầmdường như đanglởn vởn xung quanh ta.Đó là chủ ý cho rằngđiều trị trầm cảm,thuốc men, và phần đông thứ đại các loại thế, chỉ cần thứ nhân tạo, không tự nhiên.Tôi nghĩ kia là,một ý nghĩ sai lạc.Răng cỏ, ví như cứ nhằm tự nhiên, đã rụng,thế nhưng, chẳng tất cả ai phản đối thuốc tiến công răng,ít nhất là, trong vòngnhững bạn tôi biết.

Thế rồi, người ta lại nói: "Trầm cảm phải chăng làmột phần của không ít thứ ai ai cũng phải đi qua?Tiến hóa lên thì trải qua trầm cảm mà?Đó chẳng đề xuất là một phần của nhân giải pháp ư?"Tôi xin trả lời: trung khu trạng rất có thể thích nghi.Biết chịu đựng đựng nỗi sợ, nỗi buồnhay biết vui hưởng trọn khoái lạcvà xử lí toàn bộ các một số loại tâm trạng khác,là một điều quý giá.Trầm cảm diễn rakhi khối hệ thống bị hỏng hỏng,và ko còn kỹ năng thích nghi.

Người ta cho nói với tôi rằng:"Tôi nghĩ nếu mình chịu đựng đựng thêm 1 năm nữa,tôi có thể vượt qua khó khăn này".

Tôi sẽ luôn luôn trả lời: "Anh rất có thể sẽ thừa qua,nhưng anh không lúc nào trở lại tuổi 37.Đời thì ngắn, nhưng mà đó lại là 1 trong năm giời.Anh vẫn định bỏ phí 1 năm đấy.Nghĩ mang đến kỹ đi".

Có một sự bần cùng trong tiếng Anh,cũng như nhiều ngôn ngữ khác:chúng ta cần sử dụng cùng một chữ "trầm cảm"để biểu hiện tâm trạngcủa một đứa béthấy trời mưa đúng hôm sinh nhật,và để tả trọng tâm trạngcủa một ngườitrước khi anh ta tự sát.

Người ta hỏi: "Trầm cảm diễn tiếntheo nỗi buồn thông thường không?"Tôi trả lời rằng, về một phương diện nào kia thì có.Có một độ tiếp diễn nhất định,cũng như tất cả sự tiếp diễngiữa câu hỏi có một mặt hàng rào sắt xung quanh nhà,hơi han gỉ,khiến các bạn phải tấn công giấy ráp cùng sơn lại,với việc bạn có mộtcái công ty trăm năm tuổi,với hàng rào sắtđã han gỉ hết,thành một đống những vết bụi sắt.Và thiết yếu cái dấu gỉ sét ấy,chính cái sự việc han gỉ kia,là cái họ đang ban đầu xử lý.

Giờ có bạn hỏi:"Anh uống thuốc trợ thần, vậy anh thấy vui lên không?".Tôi không.Nhưng khía cạnh khác, tôi không thấy bi thiết vì phải ăn trưa,tôi không bi quan vì trả lời điện thoại,và không hề buồnkhi nghĩ đến đi tắm.Tôi cảm thấy, mà lại thực ra, là tôi nghĩ,vì tôi cảm nhận được nỗi buồnkhi không trống rỗng.Tôi rất có thể buồn vìthất vọng trong công việc,những quan hệ tan vỡ,trái đất nóng lên.Đó là phần nhiều điều tiếng đâykhiến tôi buồn.Tôi trường đoản cú hỏi, đâu là kết luận.Làm sao rất nhiều người đã từng có lần bị trầm cảm nặngcó thể vượt lên,và có cuộc sống tốt đẹp nhất hơn?Đâu là nguyên lý giúp bạn ta dẻo dẻo về phương diện tinh thần?Điều tôi nhận raqua năm mon là,những tín đồ chối bỏ kinh nghiệm tay nghề của mình,những bạn nói rằng: "Tôi bị trầm cảm thọ rồivà không khi nào muốnnghĩ về nó nữa,sẽ không lúc nào nhìn vào nóvà chỉ liên tiếp sống đời bản thân thôi."trớ trêu thay, đó là những ngườibị làm bầy tớ cho thứ căn bệnh họ mang.Chối bỏ dịch trầm cảm chỉ tạo nên nó nặng trĩu thêm.Người ta càng lẩn tránh, nó càng phạt triển.Còn những người khá lênlà những người dân có thể chấp nhận rằnghọ có bệnh.Người nào chính thức bị trầm cảm,người nấy trở nêndẻo dai về phương diện tinh thần.Frank Russakoff nói với tôi:

"Nếu được gia công lại,ắt tôi ko chọn mọi thứ nàythế nhưng,điều kỳ lạ là, tôi biết ơnnhững gì mình đã trải nghiệm.Mừng vì đã nhập viện 40 lần.Kinh nghiệm ấy đang dạy tôirất nhiều về tình thương.Mối quan hệ giữa tôi và bố mẹ cũng như các bác sĩ,đã với mãi quý giá."Maggie Robbins nói:

"Tôi từng tự nguyện ở phòng khám AIDS,tới đó, chỉ nói, nói cùng nói.Những người tôi phải tham vấnlại thỏa mãn nhu cầu kém, với tôi nghĩ'Họ chẳng thân mật và gần gũi hay hợp tác ký kết gì mấy.'Và rồi tôi đọc ra,rằng họ đang chẳng làm gì hơnlà lí nhí vài câu trong những phút đầu.Lý do solo giản,là tôi không trở nên AIDS,không ngóng chếtnhưng tôi bao gồm thểchấp nhấn rằng chúng ta bị AIDSvà đang ngóng chết.Nhu mong là gia sản lớn nhất của ta.Hóa ra, tôi vẫn học được cáchcho đi tất cả những gì tôi cần."

Tôn trọng sự ít nói của tín đồ kháckhông ngăn được nó tái phát,nhưng hoàn toàn có thể khiến nguy cơ tiềm ẩn của căn bệnhvà phiên bản thân căn bệnh,trở nên dễ chịu và thoải mái đựng hơn.Vấn đề ngơi nghỉ đây không hẳn làtìm ra ý nghĩa sâu sắc và mang lại rằngtrầm cảm có ý nghĩa sâu sắc lớn với cuộc sống mình.Vấn đề làtìm ra ý nghĩa sâu sắc của nóvà lúc nó trở lại,thì nghĩ rằng:"Quả này là âm ti đây,nhưng ta sẽ học điều nào đó từ nó."Tôi vẫn học từ bỏ nỗi trầm cảm của chủ yếu mìnhrằng một cảm xúccó thể bự đến chừng nào,rằng nó rất có thể thật hơn cả sự thật.Và tôi thấy rằng,kinh nghiệm ấyđã góp tôi tận hưởng những cảm hứng tích cựcmột cách thâm thúy hơn.Đối lập với trầm cảmkhông phải là niềm vui,mà là sức sống,Ngày nay, tôi cần sống,kể cả vào hầu hết ngày tôi buồn.Tôi đã cảm thấy sự tang chế vào tinh thần,tôi ngồi cạnh tên khổng lồbên lề trái đất,và tôi đã nhận được ra rằngmột điều gì đó trong tôi,cái nhưng mà tôi gọi là linh hồncái tôi chỉ mới thấy rõ20 năm trước,khi địa ngục bất ngờ viếng thăm tôi.Tôi nghĩ, dù mình ghét sự trầm cảm,và biết mình sẽ lại trầm cảm,tôi đã tìm được cáchyêu nỗi trầm cảm.Tôi yêu thương nó, vày nó vẫn bắt tôiphải tìm kiếm và bám lấy niềm vui.Tôi yêu nó, vì mỗi ngày,mình quyết định,đôi khi, một biện pháp hơi mạo hiểm,và đôi khi, một phương pháp ngược đời,rằng bản thân phảibám vào đầy đủ lẽ sống.Và tôi nghĩ, ít nói là niềm hạnh phúc tôi vinh hạnh có.