Kí ức của mình về bài bác văn thứ nhất tôi tả về tín đồ tôi yêu độc nhất vô nhị hồi còn lớp một "Bố em ban ngày làm việc vất vưởng, đêm hôm bố em còn đi đánh tủm. Em thương ba em lắm"


Không phải là một nhân vật hay diễn viên nổi tiếng như thế nào cả, ông chỉ là người đàn ông bình thường với cuộc đời bình thường như bao người khác...

Bạn đang xem: Người đàn ông vĩ đại


Tôi cũng chỉ nhớ mang máng có ai đã từng nói "ngước quan sát cửa sổ xe bus làm người ta nghĩ đến chuyện đời nhiều hơn".
Đối với một người thường đi lại bằng phương tiện ấy thì điều đó luôn đúng cho dù trong bất kể trả cảnh nào. Bây giờ cửa sổ xe bus làm tôi nhớ nhiều đến người ấy... Người đáng lẽ ra sẽ chẳng bao giờ tất cả thể xa tôi nhưng lại bỏ đi không một lời từ biệt. Người đáng lẽ ra tôi sẽ phải trả rất nhiều loại nợ ân huệ mà người ấy đã giành cho tôi trong suốt cả kí ức của cuộc đời. Bên trên xe bus, tôi bỗng nhiên nhớ lại nhiều kí ức: vui vẻ với u sầu....
Kí ức của tôi về một người đàn ông lớn cao, bế trên tay cô nhỏ xíu nhỏ nhắn với cười rạng rỡ đến rơi nước mắt lúc tìm được cô bé nhỏ bị lạc. Đứa trẻ dù chưa đủ lớn nhưng vẫn cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của ông- Người cha vĩ đại nhất bên trên đời. Người phụ vương đó chưa từng nhỏ một giọt lệ rơi nhưng mà sao cô thấy khóe mắt ông còn ướt.
Kí ức của tôi về bài bác văn đầu tiên tôi tả về người tôi yêu thương nhất hồi còn lớp một "Bố em buổi ngày làm việc vất vưởng, ban đêm bố em còn đi đánh tủm. Em thương bố em lắm". Ông đọc xong, cười sằng sặc hôn lấy hôn để đứa bé gái. Con nhỏ nhắn ngây thơ viết còn sai bao gồm tả- Vất vưởng của bé bỏng là vất vả, còn đánh tủm là đi đánh bài, thế nhưng mà không cần lời giải ham mê nào ông vẫn hiểu.
*

Kí ức của tôi về những mùa đông lạnh lẽo buốt, người đàn ông xoa tay mang lại tôi vào chăn, mùa đông lạnh, tay tôi còn lạnh hơn, ông cứ xoa mang lại ấm lại rồi dịu dàng nói:” Tay bé sao lạnh thế, nhớ đeo thêm bao tay".
Kí ức lại về những lần tôi bệnh, ông khám đến tôi, bắt tôi uống thuốc, thuốc đắng tôi ko uống, mếu máo khóc. Ông dỗ dành:” Uống đi, bố gồm kẹo cho nhỏ ngậm này, uống ực một phân phát là hết đắng ngay, nếu đắng thì ngậm kẹo hết đắng”.

Xem thêm: Diễn Viên Truy Tìm Ký Ức ", Dàn Diễn Viên Truy Tìm Ký Ức


Nhớ những lần tôi đi học thêm, ông luôn chở tôi đi, đón tôi về bất kể nắng mưa. Học thêm không có thời gian về nhà, ông toàn chở tôi đi ăn. Nhớ bao gồm lần, gọi đến tôi ăn nửa bé gà, tôi đưa mang lại ông chiếc đùi, ông lắc đầu nói: “Con ăn đi, ăn mang lại khoẻ mà còn học tiếp. Bố còn để bụng về ăn với mẹ”. Tôi biết ông yêu mẹ lắm với cũng yêu thương tôi hết sức tận.
Thương tôi là thế, nhưng ông cũng là người nghiêm khắc. Cùng cũng chỉ đánh tôi hai lần trong suốt cuộc đời ông:
Lần đầu tiên bởi vì ham chơi điện tử bị ông bắt gặp, quất đến hai roi rồi bắt úp mặt vào tường cấm đoán ăn cơm. Nói thế thôi nhưng ông vẫn để phần cơm mang lại tôi và luôn nhớ nhắc mẹ lấy dầu xoa cho tôi.
*

Ngày ông mất, tôi cũng không được mang đến hay. Mọi người nói bố tôi đang ở bệnh viện sức khỏe yếu, còn tôi cứ lạy trời lạy phật góp bố qua khỏi, nếu cho tôi giảm chục năm tuổi thọ tôi cũng cam lòng nhưng mà trời không nghe, không có ai nghe lời tôi nói cả. Tôi khóc nhiều do ông thật độc ác, bỏ tôi đi khi tôi chưa làm những gì được đến ông. Nếu ông còn sống thì bây giờ sẽ hạnh phúc hơn không?
Tôi muốn ông tảo lại, ngay lúc này, ngay lập tức bây giờ để nghe tôi kể chuyện, chuyện trên lớp, ở trường xuất xắc những điều tôi thường giấu.
Tôi muốn ông quay lại để lúc đi lên xe bus, lúc chỉ còn một chiếc ghế, tôi sẽ mời ông ngồi còn tôi sẽ rất vui vẻ nhưng được đứng.
Tôi muốn ông xoay lại để thưởng thức tài nấu ăn của tôi. Con gái bố đã hết vụng rồi còn biết nấu ăn nữa đấy. Chắc thời điểm ấy ông sẽ vui lắm lắm.
Tôi muốn ông con quay lại để tôi được đấm bóp, được nhổ tóc bạc cho. Chẳng phải bố vẫn thích thú gọi con để nhổ tóc bạc mang lại bố tốt sao?
Tôi muốn ông xoay lại để gom hết tiền mừng tuổi tết cho ông đánh bài. Bố vẫn nhớ luôn luôn trả tiền lãi cho nhỏ khi bố đánh thắng và tặng bé vài mẫu bánh cốm khi bé ngồi bên đúng không?
Tôi muốn ông con quay lại để được nhường đồ ăn ngon nhất đến ông, để cài đặt đồ mang đến ông mặc, để được ông chở đi chơi sau mỗi cuối tuần...
Và tôi muốn ông con quay lại để được tự hào thốt lên: Vâng, đây là bố tôi đấy, người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời, người luôn luôn dành cả cuộc đời để cho chúng tôi!
Điều cuối cùng khi ông quay lại, tôi sẽ nói với ông rằng: Bố ơi, nhỏ yêu bố nhất ♥