Tuy vẫn còn đó nhiều điều chưa tuyệt đối hoàn hảo nhưng sự chỉn chu và ko khí ấm cúng mà bộ phim mang lại khiến cho Đời mang đến ta bao lần đôi mươi ghi điểm.


Đời mang đến ta bao lần đôi mươi có cái tên khá dài, thành thử hành trình để đến được rạp chiếu cũng nhiều năm không kém. Phim cù từ hơi lâu, dự tính ra rạp cũng khá lâu (tháng 11/2016) nhưng sau đó bặt vô âm tín và bất ngờ trở lại vào cuối tháng 7 năm nay. đơn vị sản xuất của phim - vợ chồng Tú Vi, Văn Anh - mang đến biết vì tại sao hậu kì buộc phải phim mới dời ngày chiếu thọ như vậy, cũng như nhì vợ chồng rất lo lắng khi chọn thời điểm ra mắt khá nguy hiểm giữa nhiều bom tấn ngoại quốc lẫn Việt Nam.

Từ lúc tung trailer, hé lộ cốt truyện cũng như công bố poster, Đời mang lại ta bao lần đôi mươi lại dính nghi ngờ vụ án đạo nhái đủ thứ phim. Thế nhưng khi chứng kiến tận mắt rồi mới biết bộ phim trọn vẹn là một câu chuyện độc lập, nguyên bản và gồm hơi thở khá lạ với mặt bằng phổ biến của phim Việt. Với cũng thật may mắn là phim không tệ.

Bạn đang xem: Đời cho ta bao lần đôi mươi full


*

Mỹ Phương (Quỳnh Anh Shyn), Lan Anh (Băng Di), Bích Châu (Tú Vi) cùng Thanh Tân (Văn Anh) là đội bạn thân chơi với nhau từ nhỏ. Mỗi đứa một gia cảnh, một thế mạnh và những điểm yếu riêng biệt. Vào đó nổi bật nhất đó là Mỹ Phương, bởi vì cô xấu nhất với hậu đậu nhất, nhưng lại cực kì mê trai. Mỗi lần Mỹ Phương muốn tỏ tình với ai là ba người còn lại đều bày bí quyết hộ. Nhưng mười lần như một, Mỹ Phương đều thất bại ê chề.

Trong lần tỏ tình thứ 99 với người sếp Hoàng Tú (Trần Trung), Mỹ Phương còn tuột luôn luôn quần của anh ta, dẫn đến bị mất việc trong ê chề, nhục nhã. Quá túng bấn quẫn nhưng chẳng biết làm gì khác, Mỹ Phương chỉ biết trách đám bạn giỏi xúi dại và trách luôn luôn ông trời sao số mình quá đen. Kết quả, trời đánh cô một phát đen thui, chấn thương khuôn mặt, phải phẫu thuật thẩm mĩ cùng còn bị mất trí nhớ tạm thời khi tỉnh lại. Từ đó, cuộc đời Mỹ Phương cũng sang trang, tình bạn của cô với tía người còn lại cũng dần nuốm đổi.


*

Motif kịch bản của Đời mang đến ta bao lần đôi mươi khá quen thuộc, nhưng nó lại ko đặc biệt giống bộ phim nào cụ thể. Chuyện một team bạn chơi với nhau rồi gặp sóng gió thì bên trên thế giới cũng đã nhan nhản, nhưng phim Việt thì gần như rất hiếm. Điểm mạnh của Đời mang lại ta bao lần đôi mươi đó là không khí nhưng mà bộ phim với lại. Mọi tình huống, nút thắt, điểm gỡ, mâu thuẫn, xung đột đều được tối giản. Giống như những bộ phim tx thanh xuân của Đài Loan ngày trước, giản lược rất nhiều yếu tố ngoại cảnh để biến những vấn đề logic/phi xúc tích và ngắn gọn trở đề nghị không cần thiết, hoàn toàn tập trung vào các nhân vật thiết yếu và cách họ nuốm đổi, trưởng thành.

Kịch bản của phim đơn giản, lại tương đối cũ nhưng tất cả những phương pháp giải quyết hiện đại, dễ chịu cùng thuyết phục về mặt cảm xúc. Điểm này thì giống với Vẽ đường đến yêu chạy của đạo diễn Vũ Ngọc Phượng, cũng là một bộ phim vừa vặn và tạo được ko khí. Đoạn tạo ra cao trào rồi giải quyết nó ở cuối mặc dù vẫn còn tạo cảm giác hơi vội nhưng lại rất nhiều cảm xúc, khiến mang đến người xem bị thuyết phục về mặt tình cảm, cũng như tin vào những nhân vật. Đây đó là điểm mạnh của phim vì đã đi đúng hướng. Với những phim chú tâm giản lược kịch bản, không cầu kì về kĩ thuật thì ko khí cùng cảm xúc chính là những thứ quan trọng.


*

Tất nhiên nếu so về mặt kĩ thuật, điều khiển đường dây câu chuyện cũng như những nhân vật thì vẫn chưa bằng được Vẽ đường mang đến yêu chạy. Văn Anh - đạo diễn kiêm diễn viên vào phim - sẽ còn phải cố gắng nhiều hơn cho những tác phẩm sau. Khúc đầu phim được chắp vá khá dài dòng, tạo cảm giác hơi lê thê dù thời lượng phim ngắn. Những tình huống cũng không có gì mới lạ khiến phim bị vụng ở phần đầu.

Xem thêm:

Diễn xuất của 4 nhân vật chính cũng tương tự, đoạn đầu tương đối lộn xộn cùng đoạn sau tốt lên hẳn hoi. Quỳnh Anh Shyn lần đầu đóng phim điện ảnh gồm lẽ là hơi vượt sức nhưng vì chưng nhân vật cũng đơn giản, thành thử vẫn tạo cảm giác vừa đủ. Cha nhân vật còn lại của Băng Di, Tú Vi, Văn Anh đều tất cả những nét tính cách rõ ràng, tương hỗ cho nhau. Tuy vậy cả cha đều thiếu những phân đoạn riêng rẽ đắt giá chỉ để tất cả thể gây ấn tượng hơn.


*

Hình ảnh với nhạc phim cũng là một điểm cộng. Bối cảnh phim được đầu tư chăm chút, tỉ mĩ như căn đơn vị sàn gỗ của cả nhóm, những căn phòng, những món đồ vật từ chiếc quần lót đỏ hộ mệnh của Mỹ Phương đến tấm ảnh Lam Trường treo trong chống đều được xử lí tốt. Phong cách thời trang của từng nhân vật cũng được phân định ví dụ như Mỹ Phương thời gian nào cũng xuề xoà hoặc đơn giản, Lan Anh thì "mắc kẹt" giữa đậm chất ngầu và cá tính và thoả hiệp như chủ yếu con người cô, Thanh Tân với danh hiệu "trai ko cong, ham mê màu hồng" thì luôn luôn diện quần áo hiện đang có màu hồng hoặc màu pastel nhã nhặn.

Nhưng đẹp nhất đó là Bích Châu của Tú Vi, do vào vai tiểu thư đơn vị giàu muốn gì tất cả đó đề xuất Bích Châu cơ hội nào cũng rất phong cách và thời thượng. Nếu chỉ tính riêng rẽ phần nhìn thì bộ phim đã có thể thoả mãn được nhiều khán giả.


*

Nhạc phim không nhiều nhưng lại được tính toán rõ ràng. Ca khúc Đi để trở về của Soobin Hoàng Sơn một lần nữa được chọn có tác dụng nhạc phim nhưng vẫn thể hiện đúng tinh thần. Ngọc Minh Idol xuất hiện với vai trò khách hàng mời thuộc một ca khúc với đầy tinh thần tuổi trẻ cũng góp phần đưa cảm xúc của phim lên một nấc. Văn Anh quanh đó vai trò sản xuất, đạo diễn và diễn viên còn kiêm luôn luôn sáng tác một ca khúc "đinh", bởi vì Trà My thể hiện, cực kì "match" với tình huống cùng tạo cảm xúc rất tốt.


Tóm lại, Đời mang lại ta bao lần đôi mươi cũng giống như một người trẻ vừa bước ra biển lớn vậy. Thiếu kinh nghiệm, nhiều mơ mộng phải sẽ tất cả những lúc lao đao. Nhưng cũng bởi vì trẻ, vì quyết tâm nên vẫn tiếp tục giong thuyền đi tới. Cảm giác dễ chịu nhưng bộ phim sở hữu lại ko phải là tình thương đầu đời xuất xắc những day dứt, mà đó là cái hương vị của sự bao dung trong tình bạn. Đời ai mà chẳng bao gồm những người bạn thân, ai nhưng mà chẳng qua những khi sóng gió, đôi lúc giận nhau lắm vì chưng những việc cỏn con nhưng cũng về lại cùng mọi người trong nhà chỉ do một vài ba câu nói.

Đoạn cuối của bộ phim này giống như một ly nước cam xoá phăng đi cái cảm giác cứ lấn cấn ở phần đầu, bởi nó ngọt lịm và mang lại năng lượng. Giống như phương pháp đây 4 năm lúc xem bộ phim Thần Tượng của đạo diễn quang Huy, cảm giác đọng lại vào khán giả không phải là sự thành công xuất sắc của cô ca sĩ chính mà là sự đồng lòng của nhóm Metronome trên bé đường chinh phục ước mơ của họ.


Đời cho ta bao lần đôi mươi cũng thế, sau những tranh đấu vì chưng tình yêu, tất cả đều nhận ra thứ còn ở lại đó là tình bạn. Mà lại đã là bạn thì lấy cớ gì để chia ly nhau? Đời bao gồm được bao lần đôi mươi, ngồi cùng mọi người trong nhà một đêm trăng sáng đã là thứ hạnh phúc tuyệt đối rồi.