RECOMMEND: BAO GIỜ EM MUỐN GẢ đến ANH – CỐC HỰUTỬ Leave a phản hồi

November 25, 2017 by generalimex.com.vn


Hiện đại, đô thị tình duyên, chị em truy, ngược nhẹ, hài, HE. 37 chương (edit)

Có một thứ hạng tình yêu thương là giả vờ e thẹn, bao gồm một vẻ bên ngoài khác là phân vân xấu hổ, không tồn tại nhà tội nhân nào không phá được. Ai chân thành, ai vô tình, ai còn nhớ, ai đó đã lãng quên, rồi thời hạn sẽ vấn đáp cho vớ cả.

Bạn đang xem: Bao giờ em muốn gả cho anh

Có một tín đồ quen biết cả chục năm nhưng chẳng thể xem như “quan hệ thân thiết”, đột nhiên dẫn xác cho tới nhà, đưa ra cho bản thân một yêu cầu quan trọng tưởng tượng nổi. Lương Thần đó là đang rơi vào trường vừa lòng này, mà fan kia ko ai khác thường là mối tình đầu đầy day chấm dứt năm nào, anh ta hy vọng ở nhờ nhà cô.

Ngôn Tể Thời của bây giờ khác xa đối với thiếu niên vào kí ức của Lương Thần, ko còn khung hình thấp bé bỏng ốm yếu ốm gò nhưng giờ đã cao lên vô cùng nhiều, khuôn khía cạnh như ngâm trong nước sôi ngày trước hiện thời lại trở buộc phải tuấn tú cao sang. Anh ta không lo ngại mặt dày tới cửa làm phiền, nạp năng lượng nhờ ngủ nhờ vẫn đành, vậy mà còn làm ra hầu hết chuyện khiến trái tim cô hoảng loạn.

Chuyện xưa sẽ qua ko mấy vui vẻ, Lương Thần của năm 26 tuổi đã có thể khống chế xúc cảm nóng bỏng của chính bản thân mình dành đến Ngôn Tể Thời, đây thực sự là chuyện khiến cho người ta trăm ngàn cảm hứng ngổn ngang. Qua bao nhiêu bài học đau yêu thương thời niên thiếu, Lương Thần đang học được cách làm một người đơn giản, không thể tưởng bở những hành động tùy ý của anh ấy với bất kì liên tưởng béo mờ hay mong muốn xa xôi làm sao nữa. Bất cứ chuyện gì có liên quan đến anh, chưa lúc nào cô hỏi tại vì sao cũng không hề để ý đến đến kết quả thế nào. Chỉ gồm vậy Lương Thần mới rất có thể bình tĩnh đương đầu với Ngôn Tể Thời, giống như một fan qua đường, vô tình bước ngang nhân loại của anh, không khiến cho anh phải bực mình khó khăn chịu.

Yêu một người không yêu thương mình, đó là càng để trọng tâm lòng càng thêm phiền muộn, càng chăm chú lại càng khiến bản thân trở nên hèn mọn đáng thương, thế nhưng vẫn chẳng thể nào buông được. 

Khi cô cố chấp ngóng anh sau giờ tung học, mong muốn nghe được câu vấn đáp thì chung cục cô chỉ ngóng được giọng nói lạnh nhạt của anh xen lẫn trong giờ trêu đùa của người sử dụng bè, “Em gồm phá cố kỉnh nào anh ko quan tâm. Nhưng mà… em biện pháp xa anh một chút.”

Cô nhỏ bé Lương Thần dại dột nghếch nhưng cũng gan góc đến vậy, mặc dù là lời tỏ tình thẳn thắn của năm 15 tuổi hay uyển gửi của năm 18… như thể chỉ việc không nghe thấy lời từ bỏ chối ví dụ từ anh, cô vẫn tin mình sẽ còn hi vọng. Mãi đến năm thiết bị hai đại học, vô tình Lương Thần nghe anh trai mình nói, ngoài ra Ngôn Tể Thời đã thích một đứa bạn học. Nghe nói vì cô bé kia, anh còn tận dụng mối quan hệ trong nhà, liên hệ một đơn vị chức năng thực tập giúp cô, nghe nói anh còn trở phương diện với bạn học trong hội học sinh, nghe nói anh không lo ngại mưa gió đưa đón cô ấy tung làm…

Năm đó hai mươi tuổi, Lương Thần một mình đến trường học tập xa lạ, đứng trước phương diện Ngô Tể Thời. Nụ cười lạnh lùng cứng rắn của anh lúc ấy khiến cô cả đời này cũng bắt buộc nào quên được, anh nói: “Anh em còn nói rồi sau đây anh sẽ thích em thôi, vậy cơ mà mười mấy năm rồi không thể thành sự thật”. Lời nói của anh như gần mặt tai, lại như xa xôi ở đâu đó đan xen trong quang cảnh dần nhòe đi vày nước mắt, còn tồn tại cả tiếng cười cợt hỗn loàn của đám bạn anh bao phủ như vây hãm cô bé dại bé nghỉ ngơi giữa, để cho Lương Thần đùng một phát tỉnh mộng. Đau đớn mà tỉnh mộng.

Hóa ra…

Những lần cô giúp anh tấn công nhau, tiếp nối nhìn vào hai con mắt ấy, cô còn tưởng ánh lên nét đau lòng.

Nhớ hôm Lương Thần tỏ tình bên trên bục kéo cờ, trong ánh nhìn kinh ngạc của Ngôn Tể Thời, cô nhận định rằng đó chính là hân hoan.

Những cơ hội cô vờ vịt bắt chuyện bên trên phố, trước cổng trường của anh, trong mắt anh chỉ đong đầy hờ hững, cố gắng mà cô lại nghĩ trong những số đó là ham mê thú.

Trong nhật kí của bản thân mình Lương Thần sẽ viết rằng: “Em quyết định không có tác dụng phiền anh nữa. Anh đã win nhưng em cũng không thực sự thảm thương”.

Không ai là gì của ai cả. Giữ cho cuộc sống đời thường ngày qua ngày của bản thân luôn vui tươi, đây là niềm tự tôn mà một cô gái trưởng thành bắt buộc có. Vậy nên, cô từ bỏ bỏ. Ko phải không còn yêu nữa, nhưng tình yêu vốn không hẳn là tờ giấy để cho người vô tâm cầm cố lên giày vò rồi xé nát. Cô còn tồn tại tôn nghiêm không thể đánh mất, tất cả năm tháng tx thanh xuân không thể tầm giá hoài vào rất nhiều điều đần độn ngốc ấu trĩ, chính vì vậy nên không thể thường xuyên làm loại đuôi đuổi theo một fan không yêu thương mình. Cô gói gém tổn thương chứa ở khu vực sâu nhất, ngửng cao đầu bước đi trên một con phố khác, trên hành trình dẫn đến tương lai này, vẫn không tạm dừng vì một bạn tên là Ngôn Tể Thời nữa.

*

“Khi còn bé, mỗi lần bị tí hon phải ở viện hết sức lâu.” Ngôn Tể Thời tựa vào một trong những bên thang máy, lẩm bẩm nói: “Lâu lắm không được đi học, cần anh thấy ghét”.

“Thế nhất mực anh cũng ghét chưng sĩ luôn ấy nhỉ” Lương Thần mỉm cười khổ.

…Không khéo, cô lại là bác bỏ sĩ.

Cô khẽ bật cười: “Không chú ý ra đó, hóa ra năm xưa anh là một học sinh ngoan hiếu học mang lại vậy luôn”

Không nên ham học hỏi và giao lưu gì đâu.

Xem thêm:

Mà là, nhưng là…

Không được đi học thì không tồn tại đoạn đường quay về nhà, cũng không thể bắt gặp cô bé cùng về nhà với anh.

Ở đó, tất cả cô bé nhỏ Lương Thần với mái tóc thật dài, khuôn khía cạnh vui vẻ.

Ở đó, tất cả một Lương Thần với ánh mắt chăm chú và hết sức dũng cảm.

Lương Thần khá ngốc và thẳng thắn.

Nếu như ngay từ đầu Lương Thần đã hoàn toàn có thể hiểu được tình cảm của chính mình như một cô nhỏ xíu trưởng thành sớm, thì Ngôn Tể Thời lại vô cùng ngớ ngẩn.

Cho dù fan ta có diễn tả “thanh mai trúc mã” đẹp rứa nào, thì đối với Ngôn Tể Thời đó như là ác mộng.

Chính các từ này đã vô tình phá nát thanh xuân của anh, vươn lên là anh đổi mới một thiếu thốn niên chỉ biết trốn chạy, luôn luôn cảm thấy bản thân thê thảm, nội tâm phát sinh cái gọi là ghét bỏ. Bởi vì bất cứ lúc nào, bất kỳ thời điểm nào, tuyệt trong bất kì trường hợp địa điểm nào đi nữa, cô thanh mai lỗ mãng của anh ý đều hoàn toàn có thể khiến anh rã vỡ.

Ánh mắt giễu cợt và sự trêu chọc của anh em xung xung quanh ào ào ùa tới, điều này tạo cho lòng trường đoản cú ái của một cậu thiếu niên quang minh chính đại như Ngôn Tể Thời lúc ấy không thể nào chịu nổi. Những lần lỗ mãng mang đến chấn động trời khu đất của Lương Thần phần lớn hại anh bị mọi bạn cười nhạo từng ấy năm trời. Ngoài xúc cảm khó chịu đựng ra, anh không thể cảm thấy điều gì không giống lạ. Dịp đó trong nhân sinh quan tiền của cậu thiếu hụt niên đang ở tuổi dậy thì, đây chưa phải là chuyện xứng đáng để vui mừng. Chính vì như vậy anh vẫn luôn lặng ngắt chống lại, cố gắng đẩy cô thoát ra khỏi cuộc đời mình. Lương Thần dũng mãnh tiếp cận anh, anh lại giận dữ đến bi thiết cười, từ đó mới lãng phí vô ích khoảng thời gian niên thiếu đẹp tuyệt vời nhất giữa nhì người.

Anh nhớ…

Khi còn bé, cô thật sự vô cùng thích anh

Mỗi lần Lương Thần đánh nhau đều liên quan đến anh. Bất kỳ phe địch trước phương diện yếu hay táo bạo hơn cô thì cô luôn ngăn anh lại phía sau.

Khi còn bé, lúc anh xoắn xuýt bưng chén thuốc bắc, Lương Thần đứng cạnh bên luôn cố một không nhiều kẹo, vẻ phương diện còn đau đớn hơn anh.

Khi còn bé, bao gồm lần anh ngất xỉu xỉu trong lớp, tiếp đến nghe bạn học kể lại, Lương Thần đã gặm răng cõng anh ra mang lại tận cổng trường.

Nhưng năm đó, anh luôn cảm thấy những chuyện cô làm cho rất phiền phức. Là anh ghen tị với cô, ganh tị cô có sức khỏe giỏi hơn mình, mạnh bạo hơn mình, ganh tị vì cô ra dáng bầy ông rộng mình. Vậy nên, hết lần này mang đến lần khác làm cho tổn yêu mến tấm thực tâm của cô. Anh ko nhớ rõ bắt đầu từ bao giờ, anh đã không còn lo ngại đề phòng lần khần phải đối mặt với các phương pháp thổ lộ muôn hình vạn trạng của Lương Thần nữa, chính vì cô đã hết thổ lộ. Trước mặt anh, thậm chí là cô trở đề nghị trầm tĩnh, một phong cách trầm tĩnh đầy thận trọng, chỉ với khách sáo và xa lạ.

Rồi một ngày Ngôn Tể Thời chợt chốc dấn ra, xứng đáng nhẽ mình phải cảm thấy như trút được gánh nặng, nhưng đúng lúc đó, cuối cùng anh bắt đầu biết mình gàn nghếch mang lại nhường nào. Giày đạp tấm lòng của fan khác thì bản thân cũng không giỏi là bao. Với anh đã phải trả giá mang lại quyết định sai lầm suốt phần lớn tháng năm tiếp theo này. Anh kiên trì chờ đợi, chờ đợi Lương Thần kích hễ sẽ bày tỏ lần nữa, anh sẽ trả lời với cô rằng, “Được”. Mặc dù vậy cô đang không còn xem xét anh nữa!

Cho mang lại một ngày, lúc nghe người khác khen ngợi cô cùng sư huynh của bản thân mình là một cặp thanh mai trúc mã xứng đôi. Anh tức giận, không cam lòng, hối hận hận địa điểm lồng ngực như nước số đông tuôn trào, cuồn cuộn xông lên nhận chìm không còn mọi kiêu kỳ giả vờ…khiến cho anh gục đầu rơi nước mắt.